Mở mắt là tham (thơ)

26/04/201807:19(Xem: 11651)
Mở mắt là tham (thơ)




Phat thuyet phap 9


MỞ MẮT LÀ THAM !.. 

Đã có rồi mà vẫn còn tham 
Tham là thói tật của thế Phàm 
Lòng tham khiến người càng hắc ám 
Tham Ái, tham Dục đầy ôm cam.

Tham ăn tham mặc lại tham chơi 
Tài Sắc Danh Lợi luôn gọi mời 
Lòng Tham thúc đẩy càng hồ hởi
Kiếm tìm kế sách đoạt đến nơi.

Cũng vì chấp Ngã tham nào vơi! 
Miễn sao đắc lợi sợ chi tồi 
Càng tham mờ mắt càng lạc lối 
Đến chết còn tham bó tay thôi !

 

Sao không tham làm việc nghĩa nhân ?

Sao không tham tu hành tinh tấn ? 

Phật dạy cho phương thuốc thật chân 

Hãy luôn Bố thí tiêu dần Xan Tham.

Quảng An , Houston, Tx

 

 ********

 

NỔI LỬA SÂN

SÂN bùng lên như ngọn lửa cao
Như nước sôi sục mãi tuôn trào
Máu dâng lên óc làm điên tiết
Mặt đỏ, tía tai khiếp chưa nào !    

Mắt tai mũi lưỡi ngự cùng thân 
Thêm ý điều phối thật ân cần
Tiếp xúc ngoại cảnh mà không thuận
Phản ứng tức thời bộc phát SÂN

Hờn giận phẩn nộ đều thiết thân
SÂN si hừng hẫy hại tâm thần
Hành động tạo tác gây ác nghiệp
Tang thương đổ vở chính do SÂN

Phật dạy cho phương thuốc thật hay
Chữa Sân là buông chấp Ngã này
Buông luôn chấp Pháp hành nhẫn nhục
An tịnh thì Tâm Sân vút bay.

Quảng An Houston, Tx
 

 

*********

 

TIÊU PHĂNG SI MÀY!

 

Si mê lạc nẻo Chánh Tri
Kiêu căng cố chấp hành vi ngông cuồng 
Tà Kiến tha thiết luôn luôn
Thân kiến, Biên kiến Đoạn-Thường có ngay 

Kiến Thủ Kiến góp bàn tay 
Giới Cấm Thủ Kiến toàn này Si mê
Bao nhiêu Ác Kiến ủ ê 
Cho nên mới phải đầm đề thương đau  !

Hởi kẻ Tà Si ngập đầu
Làm sao giải tỏa mạch sầu trầm luân
Chuyển hóa Si thật tối cần 
Buông Ngã, Pháp chấp thiết thân lâu đời.

Nương theo Pháp Phật mở khơi 
Hành Bát Chánh Đạo tuyệt vời công năng 
Phát huy Trí tuệ vốn hằng 
Tuệ Đăng chiếu rọi tiêu phăng SI mày.

Quảng An, Houston, Tx

LÀNH THAY ! LÀNH THAY !..

Lành thay Chúng Sanh đà suốt thông !
Liễu ngộ Chân Tâm, Tánh Phật đồng
Xã buông giả tướng nương đời sống
Quay về tịnh lặng với Tánh Không

Thương thay cho chúng sanh chưa thông !
Tham sân si vướng mắc nơi lòng
Vô thỉ tạo ác nghiệp chồng chất
Quy y Tam Bảo thiện căn trồng.

Ba đại A Tăng Kỳ khổ tu
Chư Phật viên thành ấy Đạo Như
Bản hoài độ Chúng lìa sanh tử

Hồng Ân cao vọi hạnh Bi Từ

Đức độ, khiêm hạ là Hiền Nhân

Tinh tấn dồi mài tu sửa thân
Nương Phật lực khiến tâm phấn chấn
Hướng đường giải thoát nhẹ bước chân

Quảng An, Houston, Tx

"CÁI TÔI" HAY CÁI TỘI

Cứ ngỡ "Cái Tôi" qúa lẫy lừng ( Bản Ngã )

Thì là "Cái Tội " thật hiểm hung

Tập khí Tham Si càng huân tập

Tạo tác Nghiệp Khổ chẳng tận cùng

Tôn vinh bản Ngã chính "Cái Tôi"

Nâng niu phục vụ luôn mọi thời

Mê si nông nỗi càng tham đắm

Nếu không thỏa mãn Sân nào vơi!..

Hãy quán chiếu đối mặt "Cái Tôi"

Sắc chất hợp thành do Tứ Đại ( đủ 7 Đại )

Bồi dưỡng thơm ngon, xã thúi hôi

"Cái Tôi " tạm bợ, sanh diệt hoài

Chỉ vì " Bản Ngã" mà nhiễu nhương

Sân Si Tham đắm mãi tơ vương

Thương cho sanh chúng cùng bệnh Khổ

Bậc Trí lân mẫn lòng xót thương!

*******

Đối trị người nổi sân

Xoa dịu lời nhẹ nhàng

Dập tắt lửa sân cháy

Thiêu đốt cả tâm can

Tham Si đầy hắc ám

Mất chánh niệm chánh tri

"Cái Tôi" là Cái Tội

Tỉnh thức mà tư duy

Nguyện cầu cho chúng sanh

Tỉnh ngộ hướng nẽo lành

Hiểu và thương trọn vẹn

Rạng ngời Tánh cao thanh!

Quảng An, Houston, Tx

******

TÌNH THƠ XUÂN HẠ THU ĐÔNG

Ta không như cây khô mùa Nắng đổ,

Không trơ lạnh hững hờ bởi gió Đông,

Nhờ môi "Em" luôn tươi nở Nụ Hồng,

Ấm áp rộn ràng cho Tiết mùa Xuân.

"Em" có mặt trời Thu thôi ảm đạm,

Mát dịu ngay cái hậm hực nóng rang,

Và rồi chu kỳ Đông tới Thu tàn,

Ấm hơi "Em" niềm rộn rã hoan hân

Ta tự tại với bốn mùa thời tiết,

Xuân, Hạ, Thu, Đông quanh quẩn lòng vòng

Bỗng "Em" xuất hiện giao kề nhịp sống,

Quá bàng hoàng ta cảm nhận mênh mông

Có phải thế sao tình thơ nồng ấm ? ( Cảm niềm Đạo )

Hữu tình chi mà khắc chế long đong ?

Bởi nhờ "Em" sức sống càng sinh động,

Luôn hiện hữu cùng Xuân Hạ Thu Đông ( Bản Tâm )

Quảng An, Houstn, Tx



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2014(Xem: 20839)
Quan Âm Lễ Hội đến ngày Chư Tăng Đại Chúng đó đây tựu tề Phật Tử nao nức thăm Quê Hành Hương Cầu Nguyện cõi về Tâm Linh
04/03/2014(Xem: 18860)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 15646)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 21916)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 16283)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 18017)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 19401)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 29492)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 22358)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 21279)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết