Bài học muôn đời (thơ)

26/04/201807:09(Xem: 10083)
Bài học muôn đời (thơ)

day 2 hiroshima (159)




BÀI HỌC MUÔN ĐỜI .....


Kính bạch Thầy Nguyên Tạng , chuyến đi hành hương Nhật Bản-Nam Hàn (tháng 4-2018, xem hình) vừa qua quả là một kỳ duyên đối với con, dù thoạt đầu ai cũng xa lạ và duy chỉ có một chị  Diệu Nguyệt là chị của người bạn làm  chung sở ngày trước mà con đã biết được HT Trường Sanh ( cũng là bạn với Sư Thúc Giới Đức ) và Ni Sư Viên Thông cùng Thầy lại cùng được học với Cố Hoà Thượng Thích Chơn Thiện và Cố HT. Thích TâmThanh hai bậc tiền bối con đã tôn thờ như một bậc đại nhân chứng đắc. Nay lại biết Thầy đã thường gởi bài cộng tác với Giáo Sư Trần Tuấn Mẫn , người dã phiên dịch Ba bộ kinh Pháp Hoa của Thiền Sư Nhật Bản Nikkyo Niwano mà con đang đọc hàng ngày  để liễu nghĩa bộ kinh này , vì thế con có làm bài thơ này để nói lên cái kỳ duyên mà con gặp mà xin giữ mãi tình thân ái giữa các bạn trong đoàn dù mới đầu có nhiều lấn cấn , và hiểu lầm nhau 



Rời tháp ngà, bài học đầu Vô Ngã 

Cuồng phong ơi, giúp hiểu rõ cuộc đời 

Vững tay chèo , mọi sân hận buông rơi 

Sống giữa phù sinh , mặc thời gian trôi chảy

Xin trân quý, giữ gìn tình thân ái ..

Trần gian này vẫn luôn gặp kỳ duyên 

Chứng nghiệm  rằng ta đồng một căn nguyên 

Thề nguyện còn.... Sống ...còn yêu thương mãi !!!!

Có tu tập mới thấy nhiều mê dại 

Khi bước đi cần giữ sẵn bảo gươm 

Chặt đứt ngay mọi tham ái mầm ươm 

Vượt qua chính mình ...an lành bến đỗ

Tổ dạy rằng " làm như thùng thủng lổ " *** 

Hãy khoan dung cách rất đổi thật thà 

Rác rến nhận vào rồi cứ đi ra 

Thì mọi việc sẽ nhẹ nhàng như gió thổi 

Thương được điều khó thương ....công phu tăng bội 

*** Ngài Ajahn  Chah đã dạy " Hãy làm thùng rác có đáy thủng 

                                           Tiếp nhận rác rến mà không giữ lại " 



Melbourne 20-4-2018

Huệ Hương 









Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/09/2025(Xem: 3496)
Cụ Bà Tâm Thái (93 tuổi) khuyên người niệm Phật Siêng năng niệm Phật Di Đà Tránh xa tánh nết la cà thị phi Sẵn lòng hỷ xả từ bi Bao nhiêu phiền muộn sân si tan liền.
26/08/2025(Xem: 2707)
Tôi đây hạnh phúc nhất trần gian Ngén thai ba vị giữ sen vàng Lớn lên phát nguyện ly trần thế Hướng dẫn mọi người quy Lạc Bang Ngày ấy tôi đây đứt can trường Con đi muôn dặm đến ngàn phương Để cho mẹ phải muôn thương nhớ Quê nhà lòng mẹ cứ vấn vương
26/08/2025(Xem: 4856)
Tháng bảy thiêng liêng đã trở về Hồi chuông hiếu hạnh vọng sơn khê Hỡi ai lưu lạc mau dừng bước Cùng thắp nghĩa ân giữa cuộc đời! Hồng ân Tam bảo sáng soi đường Cha mẹ thâm ân chốn tựa nương Sư trưởng ân sâu truyền đạo lý Ân dày đất nước giữ biên cương.
26/08/2025(Xem: 3281)
Bảy lăm là năm tôi lên tám, Cách mạng về, ba mạ khổ đau, Bởi vì của cải còn đâu, Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !
24/08/2025(Xem: 3768)
Thật là sự mất mát lớn khi … những tài nhân kiệt xuất ra đi với ảnh hưởng lớn Nhưng niềm an ủi là …sẽ luôn có những người tài giỏi mới, xuất hiện để kế thừa Và phát triển những giá trị để lại …xưa Chớ quá tiếc nuối vì theo quy luật tự nhiên, “sinh , lão , bịnh , tử” là điều tất yếu!
22/08/2025(Xem: 5174)
Lại cảm thu vàng khó nỗi vơi Niềm xao cảnh vắng mãi nom Người Ân tình chữa đáp sao mà gởi Hiếu đạo trông chờ rõ chẳng rơi Nẻo cũ nghiêm đường qua vạn lối Nhà xưa kỷ niệm nhắc bao thời Ru từng quãng nhỏ nghe lòng rối Nhận cả… Tim nầy sống nghĩa thôi.
21/08/2025(Xem: 3340)
Viết tặng vần thơ đến Bác Thành (*) Tinh nghề đức trải nét tinh anh Bệnh nhân thảy thảy đều yêu quí Nghiệp vững đời vui chúc tốt lành…
19/08/2025(Xem: 3259)
Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng Trong xã hội phong kiến "Đại nhân “là những người có chức vụ cao Ngày nay, dùng trong các ngữ cảnh khác nhau, Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!
19/08/2025(Xem: 3627)
"Ở đời vui đạo hãy tùy duyên Hễ đói thì ăn mệt ngủ liền Trong nhà sẵn báu thôi tìm kiếm Đối cảnh vô tâm chớ hỏi Thiền.
19/08/2025(Xem: 3906)
Hôm nay con vào đọc, "Lại một mùa an cư Vắng bóng Ôn Như Huệ" Lòng cảm động làm sao, Với tình người xuất gia Dành cho bậc Tôn Sư Lời văn sao nhẹ nhàng Chứa đựng bao tình thương Thầy đã đếm từng ngày Ba mùa thu lá rụng, Đông đến rồi Xuân qua