Thế Tôn (thơ)

22/04/201819:16(Xem: 12813)
Thế Tôn (thơ)
Duc The Ton 2
THẾ TÔN
 
Thế Tôn!
Ngài đến thế gian này
Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con
Công đức như trời biển núi non
Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán
Cũng không sao báo đáp được thâm ân
Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian
Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang
Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát
Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài
Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo
Khiến bao người tỉnh ngộ hoan hỷ sao
Đây sự thật, đây con đường vượt qua bể khổ
Đã từ lâu tìm kiếm mãi không thôi
Đường thành thánh  nương vào  Bát Chánh Đạo
Kim chỉ nam cho nhân loại noi theo
Tâm chúng sanh vốn thiên sai vạn biệt
Ngài chế ra muôn phương tiện dẫn dụ cho ta
Từng bước tiến dần lên  đi đến Pháp Hoa
Một trời Hoa Nghiêm,  đây thượng thừa Bát Nhã
Luận Tánh Không, vạn pháp đều vô ngã
Và Lục Độ hành bồ tát hạnh
Trí huệ gồm thâu, siêu việt vô biên
Lòng từ bi  cảm động  cả nhân thiên
Bậc đạo sư, đấng cha hiền vĩnh viễn
Năm thời giáo những cỗ xe ngày trước
Cũng chung qui chỉ một Phật thừa
Dù Hoá Thành cũng đưa về Niết Bàn tịch tĩnh
Chở người mê, hoá độ nhân sinh
Thế Tôn!
Ngài đã đến đã đi mà chưa hề đi- đến
Ơn đức sâu dày chúng con mãi mãi không quên
Trí huệ, từ bi vô cùng vĩ đaị
Đốt nén hương trầm đê đầu đảnh lễ Như Lai
Ngài đã chỉ cho chúng con con đường khai ngộ
Bậc đạo sư nào chỉ cõi Sa-Bà
Mà của cả ba ngàn thế giới .
 
 
Đồng Thiện
Georgia, tháng 11/2016
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 13232)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 13974)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 13313)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12426)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 16014)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 21688)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27126)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14523)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15322)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14761)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…