Thế Tôn (thơ)

22/04/201819:16(Xem: 12995)
Thế Tôn (thơ)
Duc The Ton 2
THẾ TÔN
 
Thế Tôn!
Ngài đến thế gian này
Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con
Công đức như trời biển núi non
Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán
Cũng không sao báo đáp được thâm ân
Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian
Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang
Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát
Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài
Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo
Khiến bao người tỉnh ngộ hoan hỷ sao
Đây sự thật, đây con đường vượt qua bể khổ
Đã từ lâu tìm kiếm mãi không thôi
Đường thành thánh  nương vào  Bát Chánh Đạo
Kim chỉ nam cho nhân loại noi theo
Tâm chúng sanh vốn thiên sai vạn biệt
Ngài chế ra muôn phương tiện dẫn dụ cho ta
Từng bước tiến dần lên  đi đến Pháp Hoa
Một trời Hoa Nghiêm,  đây thượng thừa Bát Nhã
Luận Tánh Không, vạn pháp đều vô ngã
Và Lục Độ hành bồ tát hạnh
Trí huệ gồm thâu, siêu việt vô biên
Lòng từ bi  cảm động  cả nhân thiên
Bậc đạo sư, đấng cha hiền vĩnh viễn
Năm thời giáo những cỗ xe ngày trước
Cũng chung qui chỉ một Phật thừa
Dù Hoá Thành cũng đưa về Niết Bàn tịch tĩnh
Chở người mê, hoá độ nhân sinh
Thế Tôn!
Ngài đã đến đã đi mà chưa hề đi- đến
Ơn đức sâu dày chúng con mãi mãi không quên
Trí huệ, từ bi vô cùng vĩ đaị
Đốt nén hương trầm đê đầu đảnh lễ Như Lai
Ngài đã chỉ cho chúng con con đường khai ngộ
Bậc đạo sư nào chỉ cõi Sa-Bà
Mà của cả ba ngàn thế giới .
 
 
Đồng Thiện
Georgia, tháng 11/2016
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/08/2014(Xem: 18053)
Quê làng tôi đồng chua nước mặn, Đầy cỏ cây tươi mát bốn mùa, Ruộng vườn bát ngát bao la, Suối reo, chim hót, thi đua họa cùng.
26/08/2014(Xem: 14687)
Kiếm ăn đứng giữa chợ đời, Tháng ngày cướp mất một thời ấu thơ. Phận con côi cúc bơ vơ, Ngày kia con được nương nhờ Sư Cô.
25/08/2014(Xem: 15347)
Lăng Già trăng tỏ ngoài hiên Sáng soi Công án bên thềm Chân Như Niết ban hiển lộ vô dư Thiền Hương thơm ngát vần thơ nhiệm mầu (1) Dòng sông tịnh thủy dạt dào Từ bi chất liệu thấm vào nguyên sinh (2)
23/08/2014(Xem: 16500)
Cha là bóng mát rừng cây, Là cây cổ thụ để con nương nhờ. Nhớ khi xưa con dại khờ, Tham chơi bướng bỉnh não buồn lòng cha, Cha thương cha chẳng rầy la, Ân cần dạy bảo những lời sau đây: “Thông minh, lanh quá khổ đời, Giả ngu, giả dại mới là người khôn”.
22/08/2014(Xem: 21711)
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt Tình bao la như lượng của đất trời.. Dạy con sống cho đi hơn là nhận Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi. Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
20/08/2014(Xem: 29043)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
18/08/2014(Xem: 20847)
Nhìn mùa Thu lại sang Lòng con trẻ bàng hoàng Chạnh lòng con nhớ mẹ Trong dịp mùa Vu lan. Ngày con còn thơ ấu Cô giáo dạy đánh vần Mờ a ma sắc má Làm con nhớ song thân.
16/08/2014(Xem: 13924)
Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH CỐ CHẤP (Chấp Thủ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta *:) happy.
12/08/2014(Xem: 16234)
Nhớ ngày xưa trước chùa ngơ ngác, Hồi hộp lòng chẳng dám bước vào. Hỏi có ngày được phần viên giác, Hay suốt đời như thuở hôm nao!
12/08/2014(Xem: 13442)
Thầy Vắng bóng Chốn Già Lam Giỗ Mười năm Thoáng qua mau Nhanh như thoi đưa Ơn Như Cha Một cây cổ thụ Che mát chúng con Giáo huấn từ phút đầu Nhớ