Thế Tôn (thơ)

22/04/201819:16(Xem: 13807)
Thế Tôn (thơ)
Duc The Ton 2
THẾ TÔN
 
Thế Tôn!
Ngài đến thế gian này
Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con
Công đức như trời biển núi non
Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán
Cũng không sao báo đáp được thâm ân
Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian
Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang
Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát
Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài
Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo
Khiến bao người tỉnh ngộ hoan hỷ sao
Đây sự thật, đây con đường vượt qua bể khổ
Đã từ lâu tìm kiếm mãi không thôi
Đường thành thánh  nương vào  Bát Chánh Đạo
Kim chỉ nam cho nhân loại noi theo
Tâm chúng sanh vốn thiên sai vạn biệt
Ngài chế ra muôn phương tiện dẫn dụ cho ta
Từng bước tiến dần lên  đi đến Pháp Hoa
Một trời Hoa Nghiêm,  đây thượng thừa Bát Nhã
Luận Tánh Không, vạn pháp đều vô ngã
Và Lục Độ hành bồ tát hạnh
Trí huệ gồm thâu, siêu việt vô biên
Lòng từ bi  cảm động  cả nhân thiên
Bậc đạo sư, đấng cha hiền vĩnh viễn
Năm thời giáo những cỗ xe ngày trước
Cũng chung qui chỉ một Phật thừa
Dù Hoá Thành cũng đưa về Niết Bàn tịch tĩnh
Chở người mê, hoá độ nhân sinh
Thế Tôn!
Ngài đã đến đã đi mà chưa hề đi- đến
Ơn đức sâu dày chúng con mãi mãi không quên
Trí huệ, từ bi vô cùng vĩ đaị
Đốt nén hương trầm đê đầu đảnh lễ Như Lai
Ngài đã chỉ cho chúng con con đường khai ngộ
Bậc đạo sư nào chỉ cõi Sa-Bà
Mà của cả ba ngàn thế giới .
 
 
Đồng Thiện
Georgia, tháng 11/2016
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/10/2014(Xem: 19872)
Xuân về bên song cửa, Spring has arrived at my window Lặng ngắm đóa hồng tươi Quietly I look at the fresh rose, Từng nụ hoa rực rỡ, Her georgous petals are smiling Lung linh mỉm miệng cười. Gracefully in the tender wind
29/10/2014(Xem: 15371)
Ráng tu đi ngày mai hưởng phước Ráng tu đi để được thảnh thơi Đó là phần thưởng của Phật Trời Đó là mộng đẹp muôn đời như hoa Dầu tiền bạc đầy rương tràn tủ Cũng không đủ huynh đệ ơi Sớm giác ngộ nương tầm nẽo đạo Dứt nghiệp trần, trả báo oan khiên Trở về theo Phật Thánh Hiền Tu cho đắc quả đến miền lạc bang./.
27/10/2014(Xem: 25934)
Hạ tuần tháng mười vừa qua, HT Thích Như Điển Phương trượng chùa Viên Giác về hướng dẫn khóa tu Bát Quan Trai Giới tại tỉnh Reutlingen. Nhân dịp nầy, Thầy mang quà tặng về cho Phật tử địa phương, đó là tác phẩm thứ 63 của thầy với tựa đề: “Hiện Tượng của Tử Sinh”. Đồng thời thêm một quà tặng của Bào huynh thầy: Thi phẩm “Hạt Cát Mịn” của Song Thu (Bút danh của HT Thích Bảo Lạc). Chúng con xin cung kính đảnh lễ và cảm niệm Công đức của nhị vị Ân Sư. Cũng như xin trân trọng những tấm lòng từ bi đối với tha nhân qua những lời nguyện ước. Như người làm từ thiện chỉ biết cho, với cái tâm mong cầu mọi người đón nhận sự hỷ lạc:
25/10/2014(Xem: 13727)
Mới đó đà sang đến tháng Mười Dòng đời cứ thế lẹ làng trôi Ngày đi đêm tới không dừng nghỉ Lưu dấu tàn phai trên mắt, môi.
24/10/2014(Xem: 15901)
Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên Vang dội đông tây tam pháp quyền Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền Đầu đà* bất động xa trần tục Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã Truyền đăng vô tận chấn non Yên.
24/10/2014(Xem: 16693)
Nhất tâm niệm Bụt DI ĐÀ Đàm kinh nhập diệu voi già khiêm cung!
23/10/2014(Xem: 14638)
Chào đời có biết gì đâu Lớn lên mới hiểu thâm sâu cuộc đời Trần gian cũng rất tuyệt vời Mẹ cha thầy bạn những lời dạy khuyên Quê hương đất nước tổ tiên Chúng sanh các loại gắn liền trước sau Tương quan mật thiết với nhau Vui buồn chia sẻ dồi trau tâm mình Nhu hòa thuần thiện chân tình Điểm tô đời đạo nhân sinh kiếp người Thế nhân cần sự vui tươi Cần nên có một nụ cười an nhiên
22/10/2014(Xem: 15330)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 22391)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 15323)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ