Thế Tôn (thơ)

22/04/201819:16(Xem: 13162)
Thế Tôn (thơ)
Duc The Ton 2
THẾ TÔN
 
Thế Tôn!
Ngài đến thế gian này
Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con
Công đức như trời biển núi non
Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán
Cũng không sao báo đáp được thâm ân
Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian
Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang
Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát
Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài
Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo
Khiến bao người tỉnh ngộ hoan hỷ sao
Đây sự thật, đây con đường vượt qua bể khổ
Đã từ lâu tìm kiếm mãi không thôi
Đường thành thánh  nương vào  Bát Chánh Đạo
Kim chỉ nam cho nhân loại noi theo
Tâm chúng sanh vốn thiên sai vạn biệt
Ngài chế ra muôn phương tiện dẫn dụ cho ta
Từng bước tiến dần lên  đi đến Pháp Hoa
Một trời Hoa Nghiêm,  đây thượng thừa Bát Nhã
Luận Tánh Không, vạn pháp đều vô ngã
Và Lục Độ hành bồ tát hạnh
Trí huệ gồm thâu, siêu việt vô biên
Lòng từ bi  cảm động  cả nhân thiên
Bậc đạo sư, đấng cha hiền vĩnh viễn
Năm thời giáo những cỗ xe ngày trước
Cũng chung qui chỉ một Phật thừa
Dù Hoá Thành cũng đưa về Niết Bàn tịch tĩnh
Chở người mê, hoá độ nhân sinh
Thế Tôn!
Ngài đã đến đã đi mà chưa hề đi- đến
Ơn đức sâu dày chúng con mãi mãi không quên
Trí huệ, từ bi vô cùng vĩ đaị
Đốt nén hương trầm đê đầu đảnh lễ Như Lai
Ngài đã chỉ cho chúng con con đường khai ngộ
Bậc đạo sư nào chỉ cõi Sa-Bà
Mà của cả ba ngàn thế giới .
 
 
Đồng Thiện
Georgia, tháng 11/2016
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2017(Xem: 10290)
Nghiệp thiện nên làm Nghiệp ác tránh xa Quyết không câu nệ Trải nghiệm lòng ra .
20/03/2017(Xem: 21019)
Chuyện chi dù xảy ra - Đừng bao giờ bỏ cuộc - Hãy khai triển tâm ta. - Nhiều sinh lực quốc gia - Dùng phát triển trí óc - Thay vì khai triển tâm.
18/03/2017(Xem: 11999)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu - Nhìn lá phong vàng thổn thức đau - Khung trời kỷ niệm còn vương vấn - Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
15/03/2017(Xem: 12548)
Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
14/03/2017(Xem: 10350)
Quê hương là buồng cau chín Xóm làng gắn bó bên nhau Sẻ chia từng manh chiếu rách Đượm tình thấm thiết biết bao
13/03/2017(Xem: 12592)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 9523)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 14140)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18067)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 14985)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.