Đêm Ấy (thơ)

02/04/201807:02(Xem: 11569)
Đêm Ấy (thơ)

Phat Niet Ban 9


ĐÊM ẤY...
đêm Kusinārā…
vầng trăng nghiêng khóc Người đại trí…
rừng Sāla lá rũ trắng một màu tang…
lệ Anan úa vàng trang sử cũ,
Người đi rồi…sinh tử khép từ đây…
 
lạy Thế Tôn,
đêm này hơn hai nghìn năm trước
lệ nhân thiên đẫm ướt bóng trăng gầy,
bước đại hùng khép mộng nhẹ chân mây,
lòng tứ chúng đong đầy ngàn thương nhớ…
 
lạy Thế Tôn,
một lần buông hơi thở…
khắp trời người nức nở tiễn chân sen…
Người đã đến khêu ngọn đèn trí tuệ,
và ra đi giữa tuệ nhật rất tròn đầy!
 
lạy Thế Tôn,
thành Mallas đêm ấy,
ánh trăng thiền buốt gió rụng Sāla,
Người nằm nghiêng vằng vặc bóng Lăng Già,
thềm sinh tử nhẹ qua lần cửa cuối…
 
chân Đại Giác bước Sư Vương xẻ núi,
đêm vô thường vùi đoạn kể từ đây…
trang sử cũ đường mây in dấu cũ,
tám mươi năm pháp nhũ ngát hương đời…
 
lạy Thế Tôn,
Người một lần,
rong chơi vào cõi mộng,
nụ cười thiền,
chợt lồng lộng,
mãi ngàn sau…
 
và đêm nay đỉnh trầm nâng khói tỏa,
đảnh lễ Người bằng tất cả tấm lòng con…
 
 Phat Niet Ban 8

Tưởng niệm ngày
Thế Tôn diệt độ lần thứ 2562 (2018)
(bài họa)

Vầng Trăng sáng tiễn chân Người Đại Trí
Rừng Sãla lá rợp mát Thân Vàng ( Phật )
Người thị hiện đến đi dòng Sanh Tử
Thị giả Anan lệ nhuốm sử trang

lạy Thế Tôn,

Đêm Huyền Diệu hơn hai ngàn năm trước ( đêm Phật nhập diệt )
Chúng thiên nhân tâm chấn động tiễn Người
Đấng Đại Hùng thoáng nhẹ bước chân mây
Ngàn thương nhớ dâng trào khôn tả xiết!

lạy Thế Tôn,

Thân Tứ Đại Người buông rồi hơi thở
Khắp trời người nức nở tiễn bước Sen
Độ chúng sanh Người khêu đèn Trí Tuệ
Nhập Diệt rồi Tuệ Nhật vẫn sáng soi

lạy Thế Tôn,

Thành Mallas đêm uy nghiêm khôn tả!
Sáng rực trời gió thoảng lá Sãla
Thềm sinh tử Người không còn chạm tới
Dáng nghiêng nằm rạng rỡ bóng Lăng Già

Chân Đại Giác qua bao miền tế độ
Pháp âm vang Sư Tử hống oai phong!
Tám mươi năm chuyển Pháp luân giáo hoá
Pháp Nhũ hiển bày Chân Lý chuyển lòng

lạy Thế Tôn,

Người thị hiện Đản Sanh đời huyễn mộng
Nụ cười thiền vì Đại Sự nhân duyên
Chỉ rõ chúng sanh sẵn rồi Phật tánh
Dứt Vô Minh thì tan hết ưu phiền!

Đêm Huyền Diệu sống bừng trong tâm tưởng
Đảnh lễ Người Bậc tối thượng thiêng liêng!
Người Nhập Diệt Giáo Pháp còn truyền lại
Cho muôn loài sự sống mãi nhiệm huyền!

Pt Quảng An Houston, Tx

Kính lạy Đức Thế Tôn! Chúng con tâm thành dâng nén Tâm Hương hướng
về Thành Mallas Vương Quốc Ấn xưa đồng kính ngưỡng tưởng niệm ngày Đức Phật nhập diệt lần thứ 2562 ( 2018 )

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2010(Xem: 11990)
Một lá thư là đủ cho anh vượt qua và hướng về em để nói khi ngọn gió thổi qua đêm dùng nó như máu để viết bài thơ bí mật nhắc nhở anh mỗi lời đều là lời cuối
11/10/2010(Xem: 20095)
tọa chủ Ấn Nhất Tâm trang viện người Thầy đã dẫn dắt tôi trở về cùng Danh hiệu Nam mô A Di Đà Phật và cõi tịnh độ trang nghiêm. với niềm tri ân không thể tỏ bày nơi đây...
11/10/2010(Xem: 25016)
Nhất diệp biển chu hồ hải khách Tranh xuất vi hàng phong thích thích Vi mang tứ cố vãn triều sinh Giang thủy liên thiên nhất âu bạch
11/10/2010(Xem: 13776)
Một chút mây và một chút mưa Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa Buồn bay lên mấy hàng dây thép Mây trắng em còn phơi ban trưa
11/10/2010(Xem: 15742)
Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi Về chưa con sao vẫn thấy chưa về Con lại phải thêm một lần nói dối Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
08/10/2010(Xem: 15210)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.
07/10/2010(Xem: 17848)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 25788)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 12783)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 15446)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây