Đêm Ấy (thơ)

02/04/201807:02(Xem: 11814)
Đêm Ấy (thơ)

Phat Niet Ban 9


ĐÊM ẤY...
đêm Kusinārā…
vầng trăng nghiêng khóc Người đại trí…
rừng Sāla lá rũ trắng một màu tang…
lệ Anan úa vàng trang sử cũ,
Người đi rồi…sinh tử khép từ đây…
 
lạy Thế Tôn,
đêm này hơn hai nghìn năm trước
lệ nhân thiên đẫm ướt bóng trăng gầy,
bước đại hùng khép mộng nhẹ chân mây,
lòng tứ chúng đong đầy ngàn thương nhớ…
 
lạy Thế Tôn,
một lần buông hơi thở…
khắp trời người nức nở tiễn chân sen…
Người đã đến khêu ngọn đèn trí tuệ,
và ra đi giữa tuệ nhật rất tròn đầy!
 
lạy Thế Tôn,
thành Mallas đêm ấy,
ánh trăng thiền buốt gió rụng Sāla,
Người nằm nghiêng vằng vặc bóng Lăng Già,
thềm sinh tử nhẹ qua lần cửa cuối…
 
chân Đại Giác bước Sư Vương xẻ núi,
đêm vô thường vùi đoạn kể từ đây…
trang sử cũ đường mây in dấu cũ,
tám mươi năm pháp nhũ ngát hương đời…
 
lạy Thế Tôn,
Người một lần,
rong chơi vào cõi mộng,
nụ cười thiền,
chợt lồng lộng,
mãi ngàn sau…
 
và đêm nay đỉnh trầm nâng khói tỏa,
đảnh lễ Người bằng tất cả tấm lòng con…
 
 Phat Niet Ban 8

Tưởng niệm ngày
Thế Tôn diệt độ lần thứ 2562 (2018)
(bài họa)

Vầng Trăng sáng tiễn chân Người Đại Trí
Rừng Sãla lá rợp mát Thân Vàng ( Phật )
Người thị hiện đến đi dòng Sanh Tử
Thị giả Anan lệ nhuốm sử trang

lạy Thế Tôn,

Đêm Huyền Diệu hơn hai ngàn năm trước ( đêm Phật nhập diệt )
Chúng thiên nhân tâm chấn động tiễn Người
Đấng Đại Hùng thoáng nhẹ bước chân mây
Ngàn thương nhớ dâng trào khôn tả xiết!

lạy Thế Tôn,

Thân Tứ Đại Người buông rồi hơi thở
Khắp trời người nức nở tiễn bước Sen
Độ chúng sanh Người khêu đèn Trí Tuệ
Nhập Diệt rồi Tuệ Nhật vẫn sáng soi

lạy Thế Tôn,

Thành Mallas đêm uy nghiêm khôn tả!
Sáng rực trời gió thoảng lá Sãla
Thềm sinh tử Người không còn chạm tới
Dáng nghiêng nằm rạng rỡ bóng Lăng Già

Chân Đại Giác qua bao miền tế độ
Pháp âm vang Sư Tử hống oai phong!
Tám mươi năm chuyển Pháp luân giáo hoá
Pháp Nhũ hiển bày Chân Lý chuyển lòng

lạy Thế Tôn,

Người thị hiện Đản Sanh đời huyễn mộng
Nụ cười thiền vì Đại Sự nhân duyên
Chỉ rõ chúng sanh sẵn rồi Phật tánh
Dứt Vô Minh thì tan hết ưu phiền!

Đêm Huyền Diệu sống bừng trong tâm tưởng
Đảnh lễ Người Bậc tối thượng thiêng liêng!
Người Nhập Diệt Giáo Pháp còn truyền lại
Cho muôn loài sự sống mãi nhiệm huyền!

Pt Quảng An Houston, Tx

Kính lạy Đức Thế Tôn! Chúng con tâm thành dâng nén Tâm Hương hướng
về Thành Mallas Vương Quốc Ấn xưa đồng kính ngưỡng tưởng niệm ngày Đức Phật nhập diệt lần thứ 2562 ( 2018 )

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/02/2019(Xem: 12591)
Hai nhà buôn thuở xa xưa Vẫn thường liên lạc thư từ với nhau Ông già thành thị rất giàu Ở Ba La Nại từ lâu đời rồi Chàng kia ở phía xa xôi Nơi làng biên giới ít người ghé đây,
25/02/2019(Xem: 13120)
Được hành hương lần đầu thăm Mién Điện Mãnh đất vàng thần bí lại diệu kỳ Ngàn bảo tháp ngàn bất khả tư nghì Mỗi cảnh quan biểu hiện niềm tin bất diệt Tả làm sao lòng toàn dân nhiệt huyết Đá quý trân châu vàng khối cúng dường Bậc Đại Giác Đại Hùng triệu tiếc thương Một lần ban phát hai thương nhân ....Xá lợi Tóc Ngoài Shwedagon ...nhiều hiền nhân .... pháp học
25/02/2019(Xem: 10882)
Một góc trời lặng lẽ Âm thầm giữa vì sao Sáu mươi lăm năm thấm Giữa ánh đạo hôm nào. Sáng dậy sờ mái tóc Đầu vẫn cạo như xưa
24/02/2019(Xem: 16049)
Pancariyavaḍḍhi - Năm pháp tăng thịnh cao quí: 1. Saddhā - Đức tin, là niềm tin chân chánh với Tam bảo Phật Pháp Tăng, nhân quả nghiệp báo,... ta nên làm cho tăng trưởng thường xuyên. 2. Sīla - Giới hạnh, là đạo đức nền tảng của hàng phật tử, ta nên an trú vào sự thanh tịnh giới hằng ngày. 3. Suta - Đa văn, là sự học hỏi nghiên cứu trau giồi và phát huy kiến thức mà ta tích luỹ trở nên phong phú. 4. Cāga - Xả thí, là sự rộng lượng phóng khoáng với tâm hồn bao dung cởi mở hay giúp đở những hoàn cảnh khó khăn; là sự dứt bỏ lòng bỏn xẻn, keo kiệt, ích kỷ để mọi người hoan hỷ gần gũi thân thiện. 5. Paññā - Trí tuệ, là sự hiểu biết nhận thức đúng đắn về lý Tứ thánh đế, Bát chánh đạo, Thập nhị nhân duyên,... mà ta nên trau dồi thường xuyên.
24/02/2019(Xem: 20726)
Có một lời dạy của Đức Phật đã ngấm vào dòng chảy của tâm thức dân tộc mình… Đó là ý thức về vô thường, về khổ. Bởi vậy, thơ Việt Nam kể chuyện buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn an bình, gập ghềnh nhiều hơn bằng phẳng… Ngay từ trang đầu Truyện Kiều, nhà thơ Nguyễn Du (1766–1820) đã viết: …Trải qua một cuộc bể dâu. Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
21/02/2019(Xem: 11424)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
21/02/2019(Xem: 10048)
Ngày xưa ở một ngôi làng Nhiều người có của giàu sang vô cùng Ông kia giàu nhất trong vùng Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.
18/02/2019(Xem: 10465)
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ? Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng . Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
18/02/2019(Xem: 14158)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
14/02/2019(Xem: 9515)
Em từng hỏi ...." Có thể nào chuyển đổi " Tĩnh lặng an nhiên ....dẹp bỏ điên cuồng Ngày luôn vướng mắc hốt hoảng ...nắm , buông? Xin khuyên ....tạm thực hành tu ngũ giới