Xuân đến (thơ)

21/03/201807:09(Xem: 11220)
Xuân đến (thơ)



hoa_mai_2


Xuân đến

 

Cũng chẳng có ai hoài công đưa tiễn,

Hát khúc chia tay đêm cuối mùa Đông.

Co ro áo ấm mong trời thôi gió,

Ngồi sát vào nhau bên ánh lửa hồng…

 

Sáng nay, Xuân đến… Nắng Xuân đẹp quá!

Cây cỏ vươn mình, hé nụ tươi xanh.

Chim hót líu lo, chuyền cành ríu rít,

Vạn vật reo cười tắm ánh bình minh.

 

Sáng nay cùng bạn, trà ngon đối ẩm,

Ôn chuỗi ngày qua, ba tháng mùa Đông.

Nghe khúc nhạc buồn, ngày trôi chầm chậm,

Thương quê hương mình mãi ngóng cùng trông.

 

Vẫn chờ Xuân về, trong cõi mênh mông,

Bỗng có tin vui, rộn rã máu hồng.

Những trái tim héo, lao tù khổ nhục,

Bật  tiếng cười ròn rạng rỡ non sông.

 

Ngày Xuân trở lại quê hương vùng dậy,

Tiếng hát tự do vang khắp thôn làng.

Người Việt năm Châu trở về cố quận,

Xây dựng tình người. Lịch sử sang trang…

 

 Tuệ Kiên

(Sáng nay March 20, 2018 mùa Xuân bắt đầu tại USA)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/11/2011(Xem: 28221)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11735)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10698)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 29990)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13724)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14814)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25161)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12394)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 20649)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 14336)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,