Tôi Yêu (thơ)

19/03/201818:19(Xem: 11759)
Tôi Yêu (thơ)



vn map 4
Tôi Yêu
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Từ khi mới ra đời
Từ khi  nghe mẹ hát tiếng ầu ơ
Từ khi theo cha học tiếng i tờ
Từ khi bập bẹ những câu từ không nghĩa
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu nồng nàn như yêu hoa phượng đỏ
Như yêu ráng chiều trên tháp cổ chiều hôm
Như yêu gót son trên cỏ ngát xanh mềm
Như yêu nắng hạ trên hàng cau tha thướt
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu vần ca dao mượt mà dịu ngọt
Yêu mái tóc mềm trên lụa trắng thướt tha
Yêu khói lam xanh quanh quẩn tiếng sáo diều
Yêu bày trẻ ríu rít cười trong lớp học
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu những vần thơ, những câu tục ngữ
Yêu những truyện cười, truyện cổ tích dân gian
Yêu nắng, yêu hoa, yêu ruộng lúa rì rào
Yêu hương cốm, yêu con đường nở đầy hoa sứ trắng
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu người cha tóc bạc trắng nhọc nhằn
Yêu người mẹ suốt cả đời lo vun vén
Yêu thày cô khô hơi trên bục giảng
Yêu những người thợ nghèo hai manh áo sờn vai
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu ánh trăng non, yêu rặng liễu bên thềm
Yêu bày trẻ nhỏ tung tăng bên bờ suối
Yêu sóng biển ngày đêm rì rầm hát mãi
Yêu ánh đèn đường, heo hút tiếng rao đêm
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu dòng sông Hồng phù sa ngầu đỏ
Yêu Cửu long giang vùng vẫy kiêu hùng
Yêu con sông Hương hiền hòa nước chảy
Yêu tiếng hò, câu hát trên ruộng nắng đồng xanh
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu tiếng ai ru trẻ giữa trưa hè
Yêu giọng ca buồn, tiếng hò Huế thê lương
Yêu giọng hát Nam ai, yêu tiếng hò Nam bộ
Yêu tiếng đàn bầu, điệu cò lả thiết tha
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu những vùng quê nghèo nàn khổ lụy
Yêu người dân hiền một nắng hai sương
Yêu những thanh niên chống chỏi vượt nhọc nhằn
Yêu vùng đất mẹ cha đã nằm xuống
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu con đường xưa ngày hai buổi đến trường
Yêu những giờ học sử bốn ngàn năm văn hiến
Yêu những chiến công, trang sử hào hùng
Của Đinh Lê Lý Trần, của Phù Đổng Thiên vương
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Từ khi còn thơ đến bây giờ khôn lớn
Từ khi còn là cô gái nhỏ ngây thơ
Vẫn ngân nga trong những buổi chiều vàng
Và vẫn hát những lời thơ cổ tích.....
 
Quảng Chơn Thiên Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2014(Xem: 18815)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 15626)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 21896)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 16274)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 18004)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 19378)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 29459)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 22263)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 21187)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết
30/01/2014(Xem: 21559)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ