Tôi Yêu (thơ)

19/03/201818:19(Xem: 11777)
Tôi Yêu (thơ)



vn map 4
Tôi Yêu
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Từ khi mới ra đời
Từ khi  nghe mẹ hát tiếng ầu ơ
Từ khi theo cha học tiếng i tờ
Từ khi bập bẹ những câu từ không nghĩa
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu nồng nàn như yêu hoa phượng đỏ
Như yêu ráng chiều trên tháp cổ chiều hôm
Như yêu gót son trên cỏ ngát xanh mềm
Như yêu nắng hạ trên hàng cau tha thướt
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu vần ca dao mượt mà dịu ngọt
Yêu mái tóc mềm trên lụa trắng thướt tha
Yêu khói lam xanh quanh quẩn tiếng sáo diều
Yêu bày trẻ ríu rít cười trong lớp học
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu những vần thơ, những câu tục ngữ
Yêu những truyện cười, truyện cổ tích dân gian
Yêu nắng, yêu hoa, yêu ruộng lúa rì rào
Yêu hương cốm, yêu con đường nở đầy hoa sứ trắng
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu người cha tóc bạc trắng nhọc nhằn
Yêu người mẹ suốt cả đời lo vun vén
Yêu thày cô khô hơi trên bục giảng
Yêu những người thợ nghèo hai manh áo sờn vai
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu ánh trăng non, yêu rặng liễu bên thềm
Yêu bày trẻ nhỏ tung tăng bên bờ suối
Yêu sóng biển ngày đêm rì rầm hát mãi
Yêu ánh đèn đường, heo hút tiếng rao đêm
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu dòng sông Hồng phù sa ngầu đỏ
Yêu Cửu long giang vùng vẫy kiêu hùng
Yêu con sông Hương hiền hòa nước chảy
Yêu tiếng hò, câu hát trên ruộng nắng đồng xanh
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu tiếng ai ru trẻ giữa trưa hè
Yêu giọng ca buồn, tiếng hò Huế thê lương
Yêu giọng hát Nam ai, yêu tiếng hò Nam bộ
Yêu tiếng đàn bầu, điệu cò lả thiết tha
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu những vùng quê nghèo nàn khổ lụy
Yêu người dân hiền một nắng hai sương
Yêu những thanh niên chống chỏi vượt nhọc nhằn
Yêu vùng đất mẹ cha đã nằm xuống
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Yêu con đường xưa ngày hai buổi đến trường
Yêu những giờ học sử bốn ngàn năm văn hiến
Yêu những chiến công, trang sử hào hùng
Của Đinh Lê Lý Trần, của Phù Đổng Thiên vương
 
Tôi yêu tiếng nước tôi
Từ khi còn thơ đến bây giờ khôn lớn
Từ khi còn là cô gái nhỏ ngây thơ
Vẫn ngân nga trong những buổi chiều vàng
Và vẫn hát những lời thơ cổ tích.....
 
Quảng Chơn Thiên Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/05/2014(Xem: 18410)
Xưa kia Từ Phụ đản sanh Chính là đem lại an lành thế gian Vì đời khổ lụy bất an Chúng sanh phải chịu muôn ngàn đau thương
12/05/2014(Xem: 13915)
Mẹ luôn là dòng suối mát Là suối nguồn rưới mát đờii con. Thức khuya dậy sớm trông nom Miếng cơm manh áo cho con ấm lòng
12/05/2014(Xem: 14125)
Nhớ Mẹ Kính dâng Mẹ Tâm Thái, 82 tuổi Nhân ngày Mother's Day Con thường suy nghĩ sẽ một ngày Mẹ về với Phật cảnh phương Tây Để nghe giáo pháp Như Lai thuyết Tỏ ngộ từ đây, ở nơi này.
12/05/2014(Xem: 14840)
Thế gian này thật là kỳ diệu. Có những thứ rất nhỏ bé, rất mong anh mà chúng ta thường không để ý đến, hoặc tưởng là không quan trọng, không vĩ đại, nhưng chính cái nhỏ bé, mong manh ấy mới là nguồn cội của tất cả mọi thứ.
10/05/2014(Xem: 20405)
Phật giáng trần cho chúng sanh lời khai thị: “Lìa sanh tử” là cứu cánh việc tu hành Xem "cái ta" như phương tiện độ quần sanh “Duy ngã độc tôn” (1) biến “ta” thành năng lượng
06/05/2014(Xem: 29709)
Vừa đản sanh chín rồng phun nước tắm Mang an vui mát mẻ đến trần gian Xóa khổ đau an ủi kẻ nghèo nàn Vì chỉ rỏ mỗi tâm đều có Phật
02/05/2014(Xem: 20636)
Đêm Thiêng Thể lung linh Đâu Suất Vệt chân dài liễu thế cưu mang Thẳm từng cao vào lên chất ngất Êm như mơ rót ngọc cung vàng
02/05/2014(Xem: 20496)
Rằm tháng tư ngày Phật giáng trần Ba nghìn thế giới kết hoa vân Đông phương hào khí soi đường sáng Ấn Độ tư duy dẫn đạo chân
01/05/2014(Xem: 24079)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Rộn ràng tấp nập mừng ngày Đản Sanh Thích Ca Từ Phụ Cha Lành Giáng trần cứu khổ, sáng danh Đạo Vàng Thầy trò Tu viện Đạo tràng Thành tâm thiết lễ lập đàn cung nghinh
01/05/2014(Xem: 16308)
Từ vị trí đỉnh đồi chạm chân mây, không ít người phấn khích, một mình cất lên tiếng hú sảng khoái để âm hưởng của mình từ trên cao dội xuống thung lũng, từ vách đá này vang sang vách đá kia, và có thể làm lạnh cả vòm trời xanh lơ trên đầu. “Hữu thời trực thướng cô phong đảnh Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư” (Thiền sư Không Lộ) Có khi lên tận đầu non quạnh Cười tràn một chuỗi lạnh hư không.