Phật Quang Phổ Chiếu (thơ)

17/03/201811:11(Xem: 12879)
Phật Quang Phổ Chiếu (thơ)

 

 tinh xa trung tam tuong niem ton su minh dang quang (1)




PHẬT QUANG PHỔ CHIẾU


Kể từ khi con được hiểu Đạo theo khả năng nhận thức của con, với niềm vui Đạo Pháp đã giúp con cảm hứng sáng tác trong mọi thời gian khả dĩ để có thể chia sẻ đến với mọi người sơ cơ những vần thơ học Đạo của Pt Quảng An và cùng sách tấn nhau tiến bước trên đường tu học mà chuyển hoá thân tâm cho an ổn trong cuộc sống. 

Hiểu Phật thì cũng hiểu rồi

Còn như Tập Khí buông trôi khó bề !

Bởi vì nữa tỉnh nữa mê

Cần lo tu tập nương kề Phật Quang

Đạo Mầu diệu dụng huy hoàng

Huân tu, huân tập ổn an đêm ngày

Sẵn thân Ngũ ấm có đây

Dụng hành phương tiện ngày ngày giồi trau.

Trì Giới, tụng niệm làm đầu        

Hành thiện, sám hối qua cầu trầm luân

Nhân Quả bài học thấm nhuần   ( gieo, gặt )

Phật Quang phổ chiếu nhân quần mở khơi   ( khơi trí, tỉnh thức )

Tăng Tục tinh tấn tu thời

Chánh Pháp len lõi bớt vơi khổ nàn

Sen vàng nở rộ Trần gian

Bồ Đề rạng rỡ Niết Bàn đây thôi!

Quảng An, Houston, Tx

*******
THIÊN ĐƯỜNG ƯỚC MONG

Nhiều người ao ước mở lời,
Ở trong cảnh sướng sao thời thờ ơ,    ( lơ hưởng thụ chỉ lo Tu )
Lắm người ham muốn mong chờ,
Phải nên tận hưởng bỏ lơ uổng nào !

Cái ăn cái mặc dồi dào,
Phương tiện di chuyển ơi chao tân kỳ !
Nhà cửa đường sá tiện nghi,
Cuộc sống sung túc mê ly huy hoàng.

Cảnh Tiên ở cõi Trần Gian,                          ( Ở Ngoại Quốc )
Thật là diễm phúc muôn vàn thiết tha,
Nhưng hãy xét lại thân ta,
Đủ đầy phước báu để mà hưởng chăng ?

Lời Cổ Đức luôn dạy rằng,
Tích Nhân tích Đức ở ăn trọn bề,
Quả Lành tận hưởng thỏa thuê,
Tự thân nổ lực đề huề Phước Ân.

Cuộc sống biến chuyển xoay vần,
Huy hoàng chi cũng cảnh Trần huyễn thôi !
Đạo đức phẩm hạnh tô bồi,
Hướng Chân -Thiện - Mỹ chốn nơi tìm cầu,

Hành thiện phước báu dài lâu
Thiên Đường Hạ Giới tươi màu nhân sinh

Quảng An Houston, Tx

Nhiều người ao ước được sống  cảnh sung túc đầy đủ thì nên tận hưởng để đền bù những lúc cơ cực thiếu thốn. Chớ sao lại lo sống đời giản dị tu tỉnh. Nhưng xét ra cảnh sung túc cũng chỉ là hạnh phúc giả tạm Trần gian. Nhờ ý thức vậy mà thường trau giồi đời sống tâm linh, hướng về Phật Pháp mà  an vui niềm Đạo thì tâm tư sẽ được an ổn nhẹ nhàng. Sống cởi mở, hoà đồng và đem nụ cười cho người. QA  

 

Ý kiến bạn đọc
25/08/202108:11
Khách
Bài thơ thật là hay và ý nghĩa. Xin cám ơn người đã gieo những vần thơ này.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/05/2011(Xem: 11751)
Mưa dẫu tạnh nhưng Pháp âm còn mãi Lời Chân Như thức tỉnh mộng đem dài Pháp cứ thuyết cho tan sầu sanh tử Cho Đạo mầu muôn thuở mãi xa bay Em cứ ngỡ Quê Hương mình nghèo khổ Nào ngờ đâu giàu Diệu Pháp cam lồ
30/05/2011(Xem: 18225)
Chùa tôi nho nhỏ bên làng Bên dòng sông quyện bên hàng thông xanh Có tre mấy lũy yên lành Có chim ca hót trên cành líu lo
22/05/2011(Xem: 13826)
Sao thưa trăng nhạt sáng từ tâm Tất Đạt từ lâu phát quảng tâm Thê tử đoạn tình vì đại nguyện Quốc thành xả bỏ bởi bi tâm
22/05/2011(Xem: 15881)
Tôi là người Việt Nam, nước da tôi cùng một màu vàng như các sắc tộc Á Châu, Nhưng trái tim tôi hòa cùng một nhịp đập như người dân Tây Tạng...
18/05/2011(Xem: 16876)
Nắng lụa chan hoà dâng ý thơ Ấm tình gia tộc chốn hoang sơ. Lên đồi hoa trắng, hồn thư thái Cứ ngỡ lạc vào một cõi mơ…
14/05/2011(Xem: 19474)
Ðức Phật đản sanh là một sự kiện kỳ diệu hy hữu như lời Ngài đã dạy: ”Có một người sinh ra đời vì an lạc của quần sanh, vì lòng thương tưởng đối với đời, vì lợi ích, an lạc và hạnh phúc của chư thiên và nhân loại.
14/05/2011(Xem: 13434)
Hạt bụi lang thang* từ vô thủy Bay về sương khói cõi vô chung Là xong một kiếp phong trần khách Còn lại bài thơ thở tuyệt cùng
12/05/2011(Xem: 23524)
Nhân mùa Phật Đản đang trở về trong lòng người con Phật, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu tập thơ đặc biệt "Tuyển tập Thơ Phật Đản" của Mặc Giang như là món quà nhỏ gởi đến quí vị...
09/05/2011(Xem: 14470)
Chập chờn thức giấc nửa khuya, Tưởng hình bóng Mạ như vừa thoáng qua. Áo dài nối vạt phất phơ!
08/05/2011(Xem: 13407)
Vương vấn bao nhiêu chuyện ở lòng Đến rồi chẳng lẽ trở về không Gió chiều thoảng vờn khe núi Nắng sớm dịu dàng tỏa bến sông