Phật Quang Phổ Chiếu (thơ)

17/03/201811:11(Xem: 13117)
Phật Quang Phổ Chiếu (thơ)

 

 tinh xa trung tam tuong niem ton su minh dang quang (1)




PHẬT QUANG PHỔ CHIẾU


Kể từ khi con được hiểu Đạo theo khả năng nhận thức của con, với niềm vui Đạo Pháp đã giúp con cảm hứng sáng tác trong mọi thời gian khả dĩ để có thể chia sẻ đến với mọi người sơ cơ những vần thơ học Đạo của Pt Quảng An và cùng sách tấn nhau tiến bước trên đường tu học mà chuyển hoá thân tâm cho an ổn trong cuộc sống. 

Hiểu Phật thì cũng hiểu rồi

Còn như Tập Khí buông trôi khó bề !

Bởi vì nữa tỉnh nữa mê

Cần lo tu tập nương kề Phật Quang

Đạo Mầu diệu dụng huy hoàng

Huân tu, huân tập ổn an đêm ngày

Sẵn thân Ngũ ấm có đây

Dụng hành phương tiện ngày ngày giồi trau.

Trì Giới, tụng niệm làm đầu        

Hành thiện, sám hối qua cầu trầm luân

Nhân Quả bài học thấm nhuần   ( gieo, gặt )

Phật Quang phổ chiếu nhân quần mở khơi   ( khơi trí, tỉnh thức )

Tăng Tục tinh tấn tu thời

Chánh Pháp len lõi bớt vơi khổ nàn

Sen vàng nở rộ Trần gian

Bồ Đề rạng rỡ Niết Bàn đây thôi!

Quảng An, Houston, Tx

*******
THIÊN ĐƯỜNG ƯỚC MONG

Nhiều người ao ước mở lời,
Ở trong cảnh sướng sao thời thờ ơ,    ( lơ hưởng thụ chỉ lo Tu )
Lắm người ham muốn mong chờ,
Phải nên tận hưởng bỏ lơ uổng nào !

Cái ăn cái mặc dồi dào,
Phương tiện di chuyển ơi chao tân kỳ !
Nhà cửa đường sá tiện nghi,
Cuộc sống sung túc mê ly huy hoàng.

Cảnh Tiên ở cõi Trần Gian,                          ( Ở Ngoại Quốc )
Thật là diễm phúc muôn vàn thiết tha,
Nhưng hãy xét lại thân ta,
Đủ đầy phước báu để mà hưởng chăng ?

Lời Cổ Đức luôn dạy rằng,
Tích Nhân tích Đức ở ăn trọn bề,
Quả Lành tận hưởng thỏa thuê,
Tự thân nổ lực đề huề Phước Ân.

Cuộc sống biến chuyển xoay vần,
Huy hoàng chi cũng cảnh Trần huyễn thôi !
Đạo đức phẩm hạnh tô bồi,
Hướng Chân -Thiện - Mỹ chốn nơi tìm cầu,

Hành thiện phước báu dài lâu
Thiên Đường Hạ Giới tươi màu nhân sinh

Quảng An Houston, Tx

Nhiều người ao ước được sống  cảnh sung túc đầy đủ thì nên tận hưởng để đền bù những lúc cơ cực thiếu thốn. Chớ sao lại lo sống đời giản dị tu tỉnh. Nhưng xét ra cảnh sung túc cũng chỉ là hạnh phúc giả tạm Trần gian. Nhờ ý thức vậy mà thường trau giồi đời sống tâm linh, hướng về Phật Pháp mà  an vui niềm Đạo thì tâm tư sẽ được an ổn nhẹ nhàng. Sống cởi mở, hoà đồng và đem nụ cười cho người. QA  

 

Ý kiến bạn đọc
25/08/202108:11
Khách
Bài thơ thật là hay và ý nghĩa. Xin cám ơn người đã gieo những vần thơ này.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/2013(Xem: 17280)
Từ thuở ra đi vắng bóng chùa. Đường đời đã nhọc chuyện hơn thua. Trong tôi bừng dậy niềm chua xót. Xao xuyến mơ về lại cảnh xưa ...
05/06/2013(Xem: 12162)
Đá mòn phơi nẻo tà dương Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi Ngàn năm vang một nỗi đời Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương Đan sa rã mộng phi thường Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh Đồng hoang mục tử chung tình Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
05/06/2013(Xem: 15953)
Nhất tâm nguyện vâng lời Phật dạy Nhất tâm hành Phật Tổ tuyên ngôn Tâm hòa bình thế giới bình Tâm nhiễm loạn thế giới loạn
24/05/2013(Xem: 17211)
Tạo hóa gây chi cuộc hí trường, Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương, Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo, Nền cũ lâu đài bóng tịch dương... Bà Huyện Thanh Quan
23/05/2013(Xem: 15320)
Nhớ lại 50 năm trước: Đêm trăng tròn hoa ngát chín tầng mây, niềm vui chưa kịp nở Ngày Phật Đản hương bay ngàn cõi mộng, cảnh thảm đã hiện bày: Nào ngờ đâu thường kỳ vía Phật, lệnh chánh quyền triệt hạ Phật Giáo kỳ Xôn xao bừng dậy thấu đất trời, nổi lòng đau khôn tả cùng non nước.
22/05/2013(Xem: 16574)
Xin nguyện giữ tấm lòng luôn trong trắng, Để cầu xin hồi hướng khắp mười phương... Trần Đan Hà
16/05/2013(Xem: 13548)
Nghiêng mình đảnh lễ Đấng Đạo Sư! Đã thương trao giọt nước cam lồ, Làm đời con không còn nắng hạn, Đưa chúng sanh về tận cửa Chân như…
10/05/2013(Xem: 12677)
Bà kia bồng đứa con thơ, Dừng chân hóng mát bên bờ hồ sen, Thấy tay con trẻ lấm lem, Mẹ bèn múc nước hồ đem rửa liền... Tâm Minh Ngô Tằng Giao
01/05/2013(Xem: 18097)
Lửa, lửa cháy ngất tòa sen, Tám chín phương nhục thể trần tâm hiện thành thơ, quỳ cả xuống... Vũ Hoàng Chương