Phật Quang Phổ Chiếu (thơ)

17/03/201811:11(Xem: 12893)
Phật Quang Phổ Chiếu (thơ)

 

 tinh xa trung tam tuong niem ton su minh dang quang (1)




PHẬT QUANG PHỔ CHIẾU


Kể từ khi con được hiểu Đạo theo khả năng nhận thức của con, với niềm vui Đạo Pháp đã giúp con cảm hứng sáng tác trong mọi thời gian khả dĩ để có thể chia sẻ đến với mọi người sơ cơ những vần thơ học Đạo của Pt Quảng An và cùng sách tấn nhau tiến bước trên đường tu học mà chuyển hoá thân tâm cho an ổn trong cuộc sống. 

Hiểu Phật thì cũng hiểu rồi

Còn như Tập Khí buông trôi khó bề !

Bởi vì nữa tỉnh nữa mê

Cần lo tu tập nương kề Phật Quang

Đạo Mầu diệu dụng huy hoàng

Huân tu, huân tập ổn an đêm ngày

Sẵn thân Ngũ ấm có đây

Dụng hành phương tiện ngày ngày giồi trau.

Trì Giới, tụng niệm làm đầu        

Hành thiện, sám hối qua cầu trầm luân

Nhân Quả bài học thấm nhuần   ( gieo, gặt )

Phật Quang phổ chiếu nhân quần mở khơi   ( khơi trí, tỉnh thức )

Tăng Tục tinh tấn tu thời

Chánh Pháp len lõi bớt vơi khổ nàn

Sen vàng nở rộ Trần gian

Bồ Đề rạng rỡ Niết Bàn đây thôi!

Quảng An, Houston, Tx

*******
THIÊN ĐƯỜNG ƯỚC MONG

Nhiều người ao ước mở lời,
Ở trong cảnh sướng sao thời thờ ơ,    ( lơ hưởng thụ chỉ lo Tu )
Lắm người ham muốn mong chờ,
Phải nên tận hưởng bỏ lơ uổng nào !

Cái ăn cái mặc dồi dào,
Phương tiện di chuyển ơi chao tân kỳ !
Nhà cửa đường sá tiện nghi,
Cuộc sống sung túc mê ly huy hoàng.

Cảnh Tiên ở cõi Trần Gian,                          ( Ở Ngoại Quốc )
Thật là diễm phúc muôn vàn thiết tha,
Nhưng hãy xét lại thân ta,
Đủ đầy phước báu để mà hưởng chăng ?

Lời Cổ Đức luôn dạy rằng,
Tích Nhân tích Đức ở ăn trọn bề,
Quả Lành tận hưởng thỏa thuê,
Tự thân nổ lực đề huề Phước Ân.

Cuộc sống biến chuyển xoay vần,
Huy hoàng chi cũng cảnh Trần huyễn thôi !
Đạo đức phẩm hạnh tô bồi,
Hướng Chân -Thiện - Mỹ chốn nơi tìm cầu,

Hành thiện phước báu dài lâu
Thiên Đường Hạ Giới tươi màu nhân sinh

Quảng An Houston, Tx

Nhiều người ao ước được sống  cảnh sung túc đầy đủ thì nên tận hưởng để đền bù những lúc cơ cực thiếu thốn. Chớ sao lại lo sống đời giản dị tu tỉnh. Nhưng xét ra cảnh sung túc cũng chỉ là hạnh phúc giả tạm Trần gian. Nhờ ý thức vậy mà thường trau giồi đời sống tâm linh, hướng về Phật Pháp mà  an vui niềm Đạo thì tâm tư sẽ được an ổn nhẹ nhàng. Sống cởi mở, hoà đồng và đem nụ cười cho người. QA  

 

Ý kiến bạn đọc
25/08/202108:11
Khách
Bài thơ thật là hay và ý nghĩa. Xin cám ơn người đã gieo những vần thơ này.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/07/2016(Xem: 13949)
Mấy mươi năm ở chốn Ta Bà Sự nghiệp tu hành độ gần xa Nương theo phương tiện mà dẫn chúng Tịnh hoá thân tâm niệm Di Đà ( Pháp môn Tịnh Độ )
18/07/2016(Xem: 16660)
Tôi nhớ mãi một buổi chiều, Mẹ ngồi bên thềm sân, Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn. Tôi hỏi: "Sao mẹ buồn?"
18/07/2016(Xem: 13148)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11844)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 11988)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35771)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16492)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13200)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11277)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 15478)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình