Hoài Niệm Tình Cha (thơ)

16/03/201807:05(Xem: 19843)
Hoài Niệm Tình Cha (thơ)


Cha gia

Hoài Niệm Tình Cha


1-Tình cha cao vời vợi,
Như núi Thái non bồng.
Như trời cao thăm thẳm,
Giữa vũ trụ mênh mông.

2-Lúc con thơ bé nhỏ,
Cất tiếng khóc chào đời.
Cha vui mừng khôn xiết,
Mỉm nụ hiền trên môi,

3-Từng ngày qua êm ả,
Cha lặng lẽ âm thầm.
Mong cho con khôn lớn,
Tình cha tròn nơi tâm.

4-Năm tháng dài vất vả,
Lo cơm áo gạo tiền.
Cha không từ mệt nhọc,
Quên đi cả niềm riêng.

5-Miễn sao con no ấm,
Khoẻ mạnh và vui tươi
Dù gian lao khổ cực,
Cha cũng mỉm nụ cười.


6-Có nhiều đêm khuya khoắt,
Có những sáng tinh mơ.
Cha vô rừng lặn lội,
Vì đàn con ngay thơ.


7-Rồi con dần khôn lớn
Con cắp sách đến trường.
Vai cha oằn trĩu nặng,
Mãi chan chứa tình thương...!

8-Giờ đây ngồi ngẫm lại,
Đàn con đã nên người
Cha tuổi già sức yếu,
Mà con thì xa xôi.


9-Xuân về con hoài niệm,
Ơn sanh dưỡng cù lao.
Thật là vô bờ bến,
Như biển rộng trời cao.

10-Dù non mòn, biển cạn,
Không thể đáp ơn sâu,
Để tỏ lòng thương nhớ,
Con thắp hương nguyện cầu.

11-Mong cha luôn mạnh khoẻ,
Không tật bịnh ốm đau.
Thường hướng về Tam Bảo,
Tu tập Pháp nhiệm mầu.

12- Đoạn trừ dần kiết sử,
Thân tâm được nhẹ nhàng.
Để tháng ngày còn lại,
Luôn thanh thản, bình an...!

California, Xuân Mậu Tuất-2018
Thích Chúc Hiền


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/05/2012(Xem: 16152)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 15997)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 16600)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 15602)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 15172)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 14221)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 14732)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)
16/05/2012(Xem: 14527)
Không biên giới (thơ)
13/05/2012(Xem: 16201)
Gái lớn ai không phải lấy chồng, Can gì mà khóc, nín đi không! Nguyễn Bính
13/05/2012(Xem: 17604)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên