Hoài Niệm Tình Cha (thơ)

16/03/201807:05(Xem: 16786)
Hoài Niệm Tình Cha (thơ)


Cha gia

Hoài Niệm Tình Cha


1-Tình cha cao vời vợi,
Như núi Thái non bồng.
Như trời cao thăm thẳm,
Giữa vũ trụ mênh mông.

2-Lúc con thơ bé nhỏ,
Cất tiếng khóc chào đời.
Cha vui mừng khôn xiết,
Mỉm nụ hiền trên môi,

3-Từng ngày qua êm ả,
Cha lặng lẽ âm thầm.
Mong cho con khôn lớn,
Tình cha tròn nơi tâm.

4-Năm tháng dài vất vả,
Lo cơm áo gạo tiền.
Cha không từ mệt nhọc,
Quên đi cả niềm riêng.

5-Miễn sao con no ấm,
Khoẻ mạnh và vui tươi
Dù gian lao khổ cực,
Cha cũng mỉm nụ cười.


6-Có nhiều đêm khuya khoắt,
Có những sáng tinh mơ.
Cha vô rừng lặn lội,
Vì đàn con ngay thơ.


7-Rồi con dần khôn lớn
Con cắp sách đến trường.
Vai cha oằn trĩu nặng,
Mãi chan chứa tình thương...!

8-Giờ đây ngồi ngẫm lại,
Đàn con đã nên người
Cha tuổi già sức yếu,
Mà con thì xa xôi.


9-Xuân về con hoài niệm,
Ơn sanh dưỡng cù lao.
Thật là vô bờ bến,
Như biển rộng trời cao.

10-Dù non mòn, biển cạn,
Không thể đáp ơn sâu,
Để tỏ lòng thương nhớ,
Con thắp hương nguyện cầu.

11-Mong cha luôn mạnh khoẻ,
Không tật bịnh ốm đau.
Thường hướng về Tam Bảo,
Tu tập Pháp nhiệm mầu.

12- Đoạn trừ dần kiết sử,
Thân tâm được nhẹ nhàng.
Để tháng ngày còn lại,
Luôn thanh thản, bình an...!

California, Xuân Mậu Tuất-2018
Thích Chúc Hiền


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2024(Xem: 8333)
Trong Đạo Phật chữ HỌC rất quan trọng.(1) Ám chỉ từ việc tu tập, rèn luyện hay hành trì Một lúc nào đó, phát hiện ra chẳng loại bỏ được gì Khi thế giới quanh ta vẫn luôn vận hành biến dịch! Nên vẫn mãi mê tô vẽ bản thân, để đạt mục đích ! Và cứ thế theo cung bậc thăng trầm của vòng xoay
01/07/2024(Xem: 6678)
Ngọt lành hai tiếng à ơi... Mẹ ru con ngủ tròn đời gió sương Tiếng lời mình, tiếng yêu thương Tiếng lời kinh Bụt thơm hương thơm trầm.
30/06/2024(Xem: 12239)
Trúc Lâm Đầu Đà, Ngài tên thật là Trần Khâm. Sinh năm 1258, lên ngôi năm 1278, ở ngôi 15 năm từ 1278 đến 1293, nhường ngôi cho con lên làm Thượng hoàng 6 năm từ 1293 đến 1299, sau đó ngài đi tu 9 năm từ năm 1299 đến năm 1308. Năm 1308 ngài viên tịch. Trụ thế 50 tuổi Tây, 51 tuổiTa. Đó là cuộc đời của Đức Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Ngài là anh hùng dân tộc, là một bậc minh quân, là vị tổ khai sáng ra dòng thiền Việt Nam. Hồi Thứ Nhất:
29/06/2024(Xem: 8858)
Mừng Sinh Nhật Sư Phụ bảy lăm Tuệ giác càng thêm sáng trăng rằm Xuất, Tại gia đệ tử cầu chúc Hoằng dương đạo pháp mãi trăm năm Kể từ khi Thầy đến Tây Âu Ánh sáng từ bi rất nhiệm mầu Những đóa sen trồng trên xứ tuyết Chúng con ghi dậm nét thâm sâu
28/06/2024(Xem: 7021)
Hôm nay sinh nhật Thầy Con biết chúc gì đây? Bao lời văn trau chuốt Tác giả đã diễn bày con đọc trên Viên Giác Tán tụng công đức Thầy Sáu mươi năm hành đạo Bảy mươi lăm tuổi đời Cuộc đời trôi qua mau Thầy tạo bao ân đức
25/06/2024(Xem: 6393)
Tu Phật không nhất thiết Phải niệm Phật hàng ngày, Cúng dường và bố thí, Tụng kinh và ăn chay. Tu là để giác ngộ, Thoát khỏi vòng vô minh. Không chỉ tìm đến Phật, Mà tìm lại chính mình. Tìm lại cái đã mất,
25/06/2024(Xem: 6186)
Đêm trăn trở canh dài thao thức Hồi tưởng chuyện đời viết tâm thư Đêm thật buồn dế khóc nỉ non Gió xào xạc lời ru thương nhớ. Tâm thư ghi nỗi niềm con trẻ Công ơn cha qua mấy vần thơ Một cuộc đời giản dị đơn sơ Một tấm lòng bao dung quảng đại.
23/06/2024(Xem: 7756)
Mừng Thầy và Mẹ bên nhau Đinh ninh thờ Phật, trước sau vuông tròn. Chín mươi hai tuổi sắt son Sáu thời niệm Phật nỉ non tiếng lòng. Thầy TU cho mẹ thong dong Mẹ TU ... bòn PHƯỚC – Phước con thêm dầy Mẹ còn ruộng Phước còn đây Mẹ đi tủi phận ... từng ngày mồ côi
21/06/2024(Xem: 8244)
Cuối xuân, Phật Việt gặp “tai bay” Quay quắt lòng buông tiếng thở dài Cám cảnh tình nhà đau nỗi đạo Xót xa quê mẹ lệ bi ai. Thương quá Việt Nam đất nước tôi Bốn nghìn năm văn hiến tinh khôi Thiêng liêng Phật Giáo hồn dân tộc Hai thế kỷ hơn rạng giống nòi.
21/06/2024(Xem: 6893)
Ngày mẹ đi! Nắng vàng xóm nhỏ Ngày mẹ đi! Mây lặng ngừng trôi Ngày mẹ đi! Rũ buồn hoa cỏ Ngày mẹ đi! Nức nở than ôi. Ngày mẹ đi! Máu nhuộm tuổi thơ Ngày mẹ đi! Lạc lõng bơ vơ Lòng mẹ đau phút giây vĩnh biệt Tức tưởi, nghẹn ngào, sầu vô bờ.