Cái già chẳng liên can

13/03/201806:38(Xem: 13054)
Cái già chẳng liên can


mehien2
CÁI GIÀ CHẲNG LIÊN CAN
Già tôi ngắm trong gương
Thấy hiển hiện vô thường
Tóc tai đà bạc phết
Da nhăn nhúm thê lương!
Tay chân thì quờ quạng
Đi đứng cứ rẩy run
Nhưng tâm còn sáng chút
Ý chí chẳng mòn cùn ( cố tu )
Hướng Đạo niềm ổn an
Chuyện đời vơi rộn ràng
Tuỳ duyên hành xã ấy
Cái già chẳng liên can!
Quảng An Houston, Tx
Con soi gương và chạm mặt vô thường.
Lời thơ tư nhắc phải nương Đạo Mầu


hoasen1a

XẺ CHIA LỜI ĐÁP
Nghiệp còn, Tâm tối mù khơi
Lời thơ khoả lấp buồn ơi đâm chồi !
Loạn tưởng cảm xúc nổi trôi
Dừng ngay vọng niệm quy hồi Chân tâm
Biết mình quanh quẩn sai lầm
Mãi hoài ôm ấp cho thâm vết hằn
Phước phần còn chút thiện căn
Tư duy chân lý thường hằng hôm mai
Nhiễm huân Tập khí miệt mài
Chúng sanh mới phải bi ai kiếp đời
Buông cho nắm níu rụng rơi
Ý thức tạo tác nhẹ vời tâm tư
Bước theo đường sáng Đạo Như
Rỗng rang tâm thái an cư Ta Bà
Sẵn sàng trả nghiệp gieo ra
Lợi hành đồng sự an hoà thiên thu
Chớ nên tắm gội mây mù
Lời thơ cảm tác ôn nhu "tam thời" ( quá hiện vị lai đều đồng thời
Quảng An Houston, Tx
Cảm hoạ vần điệu khi đọc những tâm tình bày tỏ của Đạo Hữu Diệu Vân

*******
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/11/2013(Xem: 17658)
Khắp nơi Phật tử tụ về đây Tu học cần chuyên suốt mấy ngày Sáng dậy an nhiên cùng nắng gió Chiều buông tỉnh lặng với ngàn mây Khách trần xao xuyến dần xa vắng Ông chủ thong dong tự hiện bày Giáo dưỡng ơn sâu mong đáp trả Giúp đời hiển Đạo giữ lòng ngay
21/11/2013(Xem: 25504)
10 bài viết về Bão Lụt Miền Trung Mặc Giang [email protected] 01. Thương lấy Miền Trung 02. Bao giờ thoát khổ hỡ em ? 03. Miền Trung, tôi thấy rồi em 04. Thương về Miền Trung 05. Lại Thương về Miền Trung 06. Thương Người Miền Trung 07. Bão lụt thảm thương 08. Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế 09. Quê Hương máu chảy ruột mềm 10. Hỡi hai mùa mưa nắng
30/10/2013(Xem: 27550)
Miền trung mưa nắng quê tôi hai mùa Ruộng nương xơ xác quê tôi thật buồn Đã bao nhiêu năm ngàn giông bão xuống Một vùng đất nghèo bao nỗi đau thương
27/10/2013(Xem: 23790)
Không biết từ đâu ta đến đây Mang mang trời thẳm đất xanh dày Lớn lên mang nghiệp làm thi sĩ Sống điêu linh rồi chết đọa đày Mấy câu thơ thời tuổi trẻ, lúc mới 23 tuổi ấy đã theo suốt cuộc đời Nguyễn Đức Sơn, một thi sĩ kiệt xuất trên bầu trời văn nghệ Việt Nam hiện đại. Rờn lạnh hoang vu một tâm hồn cô độc, cô liêu khốc liệt, luôn luôn ngún cháy bên trong chiều sâu linh thức một ngọn lửa tịch mịch vô hình, thường trực đứng giữa đôi bờ sống chết giữa đỉnh cao và hố thẳm của tồn sinh bức bách ngay từ những ngày còn chạy lông bông đùa rỡn cùng sóng vàng cát trắng vu vơ dọc mấy hàng cây thông xanh ngút ven bãi biển Ninh Chữ xa mù. Từ đó, từ thuở nhà thơ chào đời năm 1937 ở làng Dư Khánh, Thanh Hải, Ninh Thuận đến nay cũng hơn 70 năm trời đằng đẵng trôi qua rồi mà ngọn lửa tịch mịch đó vẫn còn hừng hực rực ngời như một ngọn lửa thiêng trong lòng người thi sĩ dị thường :
19/10/2013(Xem: 19115)
" Đau thì đau vậy để mà Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi. Trải qua vô số kiếp rồi Gây bao tội ác cho người khổ đau,
10/10/2013(Xem: 23315)
Phạm Thiên Thư, Phạm Công Thiện, Lê Mạnh Thát, Tuệ Sỹ, Phạm thế Mỹ, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Giáng, Trí Hải...
06/10/2013(Xem: 87785)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
06/10/2013(Xem: 19604)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch