Tịnh Lặng Tầm Thi

11/03/201806:49(Xem: 13688)
Tịnh Lặng Tầm Thi


phong canh dep


Tịnh
 Lặng Tầm Thi

 Mang mang, mang mang
    Bụi hồng quanh quẩn 
        như mây như khói
           Vấn vít tơ trời 
                 như gió như sương

Tan cơn mộng mị,
   Tỉnh giấc nam kha
Đời tĩnh lặng 
   Khi tâm mình tĩnh lặng

       Cánh đồng không tịnh

           Vũng nước không yên
                  Tâm cố an, lòng cố lặng

                      Để nhìn biển, 

                          biển có động, 
                              lòng mình không động

                      Để nhìn sông, 
                                gió lồng lộng chỉ sóng lăn tăn

                      Để nhìn mùa đông,
                               vẫn có ánh mặt trời

                          Để nhìn hoa cỏ 
                                bốn mùa không ủ rũ
 
        Một bước chân đi, 
               hai bước chân đi

                    Không nghĩ về quá khứ
                        không nghĩ dến tương lai

                              Chỉ biết phút giây này
                                    Khẽ mỉm cười,
                                         cho lòng luôn thanh thản

                                                     Quảng Chơn Thiên hương


canhdep_6


  TỊNH LẶNG TRẦM THI

( Kính cảm hoạ bài : Tịnh Lặng Tầm Thi của Quảng Chơn Thiên Hương )

Lang thang , lang thang
Giữa làn mây khói
Ta đi không nói
Ở khắp chân trời
Gieo rắc tình thương

Nhìn đời Như Thị
Thoát khỏi trầm kha
Lòng mình nhẹ ra
Chẳng còn nặng gánh

Phật dạy Tự Tịnh (Kỳ Ý)
Tâm mãi bình yên
Bao nỗi muộn phiền
Vui đời vắng lặng

Nhìn ra cửa biển
Chẳng động chẳng mong
Hướng về phương Đông
Mặt trời vẫn sáng

Vui cùng hoa cỏ
Tịnh lặng trầm thi
Theo bước chân đi
Chẳng gì nhớ nghĩ

Quên cả quá khứ
Chẳng đợi tương lai
Hiện hữu phút này
Lòng ta thanh thản .

        Dallas, USA , 11-3-2018
            Tánh Thiện
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/01/2016(Xem: 21542)
Em đừng mãi loay hoay tìm chỗ đứng Cần hỏi mình rằng: '' phải Sống làm sao? '' Vẫn có đấy, những người trong thầm lặng Cúi xuống tận cùng mà hồn lại thanh cao!.
23/01/2016(Xem: 19785)
Kính cảm đức, bậc Lão Tăng Trưởng Thượng, Chúc Ngài thường an lạc mãi trăm năm, Mừng tôn vinh, Đạo nghiệp sáng trăng rằm, Đại đức trọng, gương giữa đời phàm trược.
22/01/2016(Xem: 11112)
Tại vùng Hy Mã Lạp Sơn Tám mươi ngàn khỉ họp đàn sống chung Dưới quyền khỉ chúa hào hùng,
22/01/2016(Xem: 15094)
Hàng cây rủ nhánh là đà Bên dòng sông nhỏ thấy mà nhớ quê: Quê nhà xứ Quảng, năm tê Có người con gái tóc thề ngang vai Tuổi xuân mà đã bi ai Thương người gian khổ nạn tai cơ cầu Thế rồi Cô đã cúi đầu Khẩn xin Cha Mẹ ngõ hầu xuất gia Thương con chẳng nỡ lìa xa Nhưng vì Cô quyết nên Cha thuận lòng Và rồi bên cạnh dòng sông Chùa làng, Bảo Thắng- Cửa không Cô vào
22/01/2016(Xem: 16015)
Giấu, lèn, nén hồn mình vào cõi thơ Cho sức chữ bật lên trang giấy mới Ơi mùa Xuân đang tới! Trước mắt mình trời đất đẹp như mơ.
22/01/2016(Xem: 16034)
CUNG nghinh năm Bính Thân cười, CHÚC năm mười sáu đẹp tươi cõi lòng TÂN niên phúc lộc chờ mong XUÂN lan cúc trúc hanh thông cửa nhà VẠN nhà cuộc sống thăng hoa SỰ khó thành dễ, cho qua khỏi nàn NHƯ mây thong thả nhẹ nhàng Ý lành tâm tịnh huy hoàng cả năm. Chùa Hải Đức, Florida 2016 Châu Ngọc
19/01/2016(Xem: 18763)
Ngày xưa trong chốn rừng sâu Có bầy khỉ nọ cùng nhau họp đoàn Đếm ra đủ tám mươi ngàn Bầu ra vua khỉ đầu đàn chỉ huy Thân hình vua lớn dị kỳ Lại thêm đầu óc rất chi tuyệt vời. Thế rồi một buổi đẹp trời Họp bầy, vua khỉ ban lời khuyên răn:
15/01/2016(Xem: 20423)
Ngày xưa ở tại ven sông Có chàng khỉ sống ung dung một mình Mạnh sức lực, lớn thân hình Thêm tài nhảy nhót tài tình kể chi. Giữa sông có đảo đẹp kia Bao nhiêu cây cối rậm rì xanh tươi Trái cây ngon ngọt khắp nơi Nào hồng, nào chuối chào mời khỉ ta. Từ bờ tới đảo khá xa May thay có đá nhô ra giữa dòng
15/01/2016(Xem: 12228)
Nhân giỗ đầu của anh Vĩnh Hiền (Phù Du) Mời anh nhấp ngụm sen trà Trần gian cõi rượu, ta bà cõi thơ
14/01/2016(Xem: 12752)
Phải chi mây đã ngừng bay Phải chi gió chỉ nhẹ lay bên thềm Phải chi nắng hỡi đừng lên Phải chi nỗi nhớ đành quên một lần