phong canh dep


Vay Trả Miên Man
 
Giờ mùa Đông chỉ là giờ mượn tạm
Cuối tuần này nhớ trả lại thời gian
Một tiếng đồng hồ vay trả miên man
Như đời sống: kim vần xoay lên xuống!
 
Thời gian còn có vay có trả
Huống chi ta trong cuộc bềnh bồng
Nổi trôi hoài trên đại dương vay trả
Có rảnh phút nào sạch cả vào ra?
 
Ta vay đời cả thân tứ đại
Ta mượn người vạn mảng buồn vui
Nhưng không ai chờ trông đòi lại
Nên cứ từ hòa vay trả nhẹ nhàng thôi !
 
Dallas 10-3-2018
Khánh Hoàng

canhdep_7

  CHỈ LÀ VAY MƯỢN TẠM


( Kính hoạ bài : Vay Trả Miên Man của Nhạc sĩ Khánh Hoàng )

Cuộc đời này chỉ là vai mượn tạm
Chẳng có gì ta lại phải cưu mang
Nhìn sông hồ cứ chảy mãi miên man
Như đời sống vẫn xoay vần lên xuống .

Ta không vay có chi đâu ham muốn
Sống bềnh bồng cho nhẹ mát thân tâm
Trước đại dương ta cảm nhận âm thầm
Lòng thoáng mát giữa thiên nhiên trìu mến .

Vay cho lắm rồi khổ sầu cũng đến
Nợ trả vay muôn kiếp chẳng thảnh thơi
Mai này đây ta giã biệt cuộc đời
Thân tứ đại trả về cho tứ đại .

               Dallas 10-3-2018
                     Tánh Thiện


hoa_sen (1)

Tưới Tẩm Hạnh Phúc

Kính họa vận bài thơ:

Vay Trả Miên Man của NS Khánh Hoàng

Cuộc sống ngày nay đều là giả tạm

Tứ đại dật dờ chiếc bóng thời gian

Đang vận hành theo ý nghĩ lan man

Đến lúc hoại thì thân nầy rã xuống

Đừng chạy theo các điều ta ham muốn

Thì cuộc đời sẽ được mãi thong dong

Đừng lất lây theo kiếp sống phiêu bồng

Rốt cuộc cũng hóa thành vườn cỏ dại

Biết ngủ uẩn lập thành thân tứ đại

Phải sống làm sao cho có niềm vui

Yêu thương là nguồn suối mát không vơi

Đang tưới tẩm cho cuộc đời hạnh phúc!

Germany, ngày 10-3-2918

Cư Sĩ Đan Hà

hoasen-quangduc_tg

VAY TRẢ MIÊN MAN
(bài họa)

 

Sống mơ màng giữa cuộc đời giả tạm

 

Có bao giờ ai níu đựọc thời gian

 

Như mây trời vẫn cứ mãi lang thang

 

Bao thế hệ vẫn xoay vần lên xuống

 

 

Ở cõi dục làm sao không mong muốn

 

Vẫn bềnh bồng luống cuống mãi chưa ra

 

Vẫn nổi trôi ngụp lặn giữa giang hà

 

Chưa từng sống trong phút giây hiện tại

 

 

Ta nợ đời cả tấm thân tứ đại

 

Vật chất tiền tài có đổi được niềm vui

 

Giữa khổ đau có chia sẻ ngọt bùi

 

Giữa vay t̉rả, hiểu ra  trường đại mộng 

 

 Chùa Hải Đức, Jacksonville, FL 10-3-2018
Châu Ngọc


hoa_sen (23)
Phù Du
 
Sống nơi này chỉ là cõi tạm
Mượn thời gian mượn cả không gian
Kim đồng hồ quá đổi lan man
Thoáng một chốc cuộc đời bước xuống.
 
Nhìn khoảng không thương mình vay trả
Đời phù du sao mãi phiêu bồng
Không thoát khỏi  muộn phiền chấp phá
Cuộc trần gian nghĩ mãi không ra.
 
Đời sống vẫn tuần hoàn thế mãi
Chim vẫn hót cho đời chút vui
Hoa vẫn nở cho ta nhìn lại
Chút phù vân vay trả không nguôi.


PT Tâm Minh
 
hoa_sen
VAY TRẢ MIÊN MAN
( Bài Hoạ )

Thân ta không phải của ta
Là do vay mượn đặng mà có đây
Tinh Cha huyết Mẹ kết này
Cưu mang dung dưỡng mượn vay ân tình

Đời sống mang nợ linh tinh
Mượn bầu khí thở thân sinh động nè
Cơm áo nước lửa cần nghe
Bao nhiêu thứ mượn chở che cuộc đời!

Đắp bồi thân huyễn người ơi
Nợ nần chồng chất trả thời miên man
Hiểu nhân quả hãy sẵn sàng
Nương thân chuyển hoá tâm can thiện hành

( chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành... )

Trao giồi đức hạnh cao thanh
Nghĩa tình đáp trả chân thành tri ân
Tương quan vay trả cân phân
Ưu bi khổ não xa dần đời ta!

Pt Quảng An Houston, Tx
Đọc bài thơ "Vay Trả Miên Man" của Nghệ Sỹ Khánh Hoàng,

Pt QA với tâm thái cởi mở nhẹ nhàng xin cảm hoạ

 

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/09/2020(Xem: 9726)
Từ đây giã biệt phố phường Tôi về chốn cũ mộng thường trăm năm Chùa xưa không chút tiếng tăm Nên chi cứ thế trăng rằm nguyên sơ
25/09/2020(Xem: 16666)
Tuyển tập Thơ Hành Hương Phật Giáo Trung Quốc (thơ)
24/09/2020(Xem: 9876)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng, Ngài gìn giữ để không vương Không hề mắc chuyện tầm thường thế nhân.
24/09/2020(Xem: 9912)
Ở bên sườn núi thuở xưa Có ngôi chùa nhỏ với sư rất già Lông mày sư tựa tuyết pha Chòm râu cước trắng mượt mà đẹp thay,
24/09/2020(Xem: 14096)
Năm 1984. Tôi cùng bào đệ Út Bình, và Kỳ Thanh, một người em, đạo hữu, rất thân ở Ấp 5 xã Bàu Cạn (Huyện Long Thành- Đồng Nai) đèo nhau trên một chiếc xe đạp thồ, vượt đường xa về đến thị trấn, vào một Rạp Chiếu Bóng để dự phiên tòa xử một "tổ chức phản cách mạng", nghe tòa tuyên xử vắng mặt 2 bị cáo trong tổ chức đó vốn là các bào huynh của mình.
24/09/2020(Xem: 12632)
Thật là một đại duyên cho những ai là Phật tử tại gia như tôi lại được nghe lời chỉ dạy vừa tâm tình của Sư Phụ Viên Minh vào ngày thứ bảy của khoá thiền khoá 20 (20/9/2020) tại tổ đình Bửu Long như sau : " Ai cũng cho Thầy là người " ba phải "vì Thầy thường trích dẫn những ý tưởng của các Tông phái khác , nhưng đúng ra phải gọi Thầy là "người chục phải "vì ở mỗi Tông phái nào Thầy đều nhìn thấy những điểm hay, tốt và vì vậy Thầy chưa bao giờ phân biệt tông phái nào cả chỉ là nhập gia tuỳ tục thế thôi , vô ngại ...
23/09/2020(Xem: 12784)
Xa xăm lặng bước nhập trần ai Óng mượt mi vàng lộ hiển dài Xóm Bắc ruổi rong chui bụng ngựa Nhà Đông lơ láo rúc lừa thai Roi vàng thúc vế trâu bùn chạy Dây sắt gìn hàm cọp đá hồi Một sớm gió lùa băng giá hết Trăm hoa vẫn cũ luyến xuân đài!
22/09/2020(Xem: 18895)
Con thường suy nghĩ có một ngày Mẹ về với Phật cảnh Phương Tây Để nghe giáo pháp Như Lai thuyết Tỏ ngộ từ đây ở nơi này.
21/09/2020(Xem: 22243)
Một trong những điểm đặc thù từ giáo pháp của Đức Phật chính là tinh thần Trung đạo - không rơi vào cực đoan khổ hạnh ép xác hay thú hướng dục vọng. Biện chính giáo pháp để làm lộ rõ con đường Trung đạo cũng là một phương thức hoằng pháp. Có thể sự biện chính chỉ là quan kiến cá nhân và đôi khi đi xa hơn vấn đề cần biện chính, nhất là những biện chính liên quan đến lát cắt của một phần tổng thể văn bản. Dẫu vậy, toàn bộ nội dung bài viết vẫn hướng đến mục đích làm sáng tỏ thêm con đường Trung đạo, tránh sự hiểu nhầm đáng tiếc đối với những Phật tử sơ cơ. Nguyệt San Giác Ngộ xin trân trọng giới thiệu bài viết đến với quý độc giả. NSGN Bài “Quan điểm của Phật giáo về vấn đề kinh tế” của Hòa thượng Tinh Vân (Phước Tâm dịch, Nguyệt san Giác Ngộ số 189, tháng 12-2011, trang 36), có một đoạn viết: