Nỗi buồn thế gian (thơ)

10/03/201807:04(Xem: 13039)
Nỗi buồn thế gian (thơ)





saigon_map



NỖI BUỒN THẾ GIAN

 

Mong sao ý thức được rằng

Thiên nhiên tài sản không gì quý hơn

Luôn luôn gìn giữ sớm ngày

Chăm lo coi ngó như người con thân

Rừng vàng, biển bạc, núi non

Là nơi muôn thú cá chim sinh tồn

Nhưng nay biển chết rừng thưa

Trăm ngàn cá chết thú chim vơi dần

Than ôi trái đất nóng dần 

Như trong lò lửa thiêu thân hữu tình

Lúc thì bão tố đùng đùng

Mưa tuôn xối xả nước dâng trùng trùng

Nhân do cái ngã lòng tham

Ngu si khờ dại tan tành thế gian!




Brisbane, 10-3-2018

Dr Tâm Tịnh Tiến Đặng


ca chet hang loat o vung ang
nan pha rungnan pha rung 2


NỔI BUỒN THẾ GIAN 
 ( Cảm Hoạ Lục Bát )
 
Mong người ý thức được cho
Thiên nhiên tài sản của kho nhà Trời
Sẵn sàng cung phụng mọi nơi 
Ngày đêm gìn giữ chẳng rời như con
 
Rừng vàng, biển bạc, núi non
Muôn loài chim cá sinh tồn từ xưa
Nhưng nay biển chết rừng thưa!..
Còn chi sự sống bốn mùa Nhân gian
 
Cá chim diệt chủng tiêu tàn
Đất Trời phát sốt nóng ran đêm ngày
Như lửa thiêu đốt rứt ray
Dập dồn Bảo dữ nộ này thiên tai
 
Mưa tuôn ngập lụt dài dài
Nơi nơi nguy khốn bi ai não nề
Thêm do cái Ngã đắm mê
Lòng tham ích kỷ thoả thuê vô tình
 
Ngu si khờ dai vô minh
Tiếp tay phá huỷ chỉ mình sống thôi
Mong người ý thức quy hồi
Để cho Trần Thế buồn trôi theo dòng...
 

Houston, Texas, USA 10-3-2018
Quảng An 



ca chet hang loat

   VUI VẦNG TRĂNG THANH

( Kính cảm hoạ bài của Quảng An )

Thiên nhiên là của Trời cho
Ta nên gìn giữ như pho tượng vàng
Đừng sanh tâm khởi lòng tham
Phá rừng phá núi nghiệp càng nặng thêm .

Sống đời tri túc chớ quên
Lắm tiền nhiều của chẳng bền chi đâu
Cuộc đời là cả bể dâu
Thương yêu sự sống khổ sầu tự tan .

Một cơn bão lửa điêu tàn
Nhớ câu niệm Phật nhẹ nhàng thân tâm
Biết bao thảm kịch do sân
Tham si mạn vẫn từ tâm con người .

Chuyên tu chánh niệm đời đời
Phá trừ ngã chấp thảnh thơi lạ thường
Ta đi khắp vẹn nẻo đường
Trải lòng rộng lớn cảm thương mọi loài .

Nhớ về Tánh Phật sáng soi
Mong cho kẻ ác quy hồi Chánh Tâm
Để cùng xây đắp lòng Nhân
Để cho trần thế vui vầng trăng thanh .

    Dallas USA , 9-3-2018
              Tánh Thiện


nan pha rung


Xót Thương
(Cảm hoạ theo một số hình ảnh và ý bài:
" Nỗi Buồn Thế Nhân." của tác giả Dr Tâm Tịnh Tiến Đặng)

Nhìn cảnh cá chết phơi thây,

Núi rừng đốt chặt cỏ cây lụi tàn.

Lòng đau quặn thắt tim gan.

Non sông cẩm tú hao mòn bởi đâu?

Rừng thiêng, núi thẳm năm nao,

Giờ trơ trụi hết, thần sầu, quỷ kinh.

Biển sâu thủy tộc nương mình,

Nay đà phơi xác, trương sình, thối tha.

Phải chăng trong cõi người ta,

Thải bao chất độc trôi ra biển hồ?

Thiên nhiên xơ xác tiêu hao,

Chim muôn, cầm thú nơi nào trú thân?

Tài nguyên, khoáng sản cạn dần,

Gió, mưa, giông, bão, lụt tràn khắp nơi...!

Hạn hán nứt nẻ đất trời,

Mùa màng thất bát, dân thời lầm than.

Địa cầu hâm nóng, băng tan,

Khí quyển cạn kiệt ngày càng kiệt hơn.

Thành tâm khấn Phật ban ơn,

Cho người dừng lại tham tàn, sầu đau.

Từ tâm trải khắp địa cầu,

Mong sao muôn loại khổ đau vơi dần.

Núi rừng, biển cả thêm xanh,

Sông, hồ, ao, suối long lanh bốn mùa...!

California, Xuân Mậu Tuất-2018
Thích Chúc Hiền







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 71369)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 17863)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 18271)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 30687)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 16633)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 15729)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 13166)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 12111)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 24866)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14383)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.