Đêm nghe đất nước tự tình (thơ)

07/03/201812:26(Xem: 14596)
Đêm nghe đất nước tự tình (thơ)

chuamotcot

ĐÊM NGHE ĐẤT NƯỚC TỰ TÌNH


Bốn mùa tang tóc cứ mãi chia đều
Hạnh phúc đem trồng giữa cảnh hắt hiu
Chưa đủ mầm an vội vàng giã biệt
Cút côi đau đớn tựa cửa trông chiều
 
Nước bồng Đất hối hả đắp quê hương
Đâu biết bùn non ẩn giấu đoạn trường
Đất Nước vô tình tìm về bản quán
Nào hay em vùi thân giữa đêm trường
 
Đất nằm vô trụ bởi Nước phiêu bồng
Nên quê hương bốn ngàn năm bồi lở
Nước mênh mông tuổi thọ tầm hư không
Đất Nước vô tư-bát ngát vô cùng
 
Đất Nước dìu nhau có khi đổi màu
Thành Nước đục cho người dễ buông câu
Đùn đẩy phá rừng hắt cho lâm tặc
Buông tuồng Nước phải vỡ bờ đớn đau
 
Kẻ chợ thị thành Đất có yên đâu
Lấn sông chẻ núi rủng rẻng chia nhau
Chim rừng hốt hoảng cá đứt hơi thở
Đất Nước nào hay bủa cảnh bể dâu
 
Bao năm Đất Nước khói lửa lầm than
Eo Đất Miền Trung nặng gánh phũ phàng
Bão lũ hằng năm dầm thêm khốn khổ
 Đất Nước nằm nghe thổn thức điêu tàn.


Như Thị -Lê Đăng Mành
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/01/2012(Xem: 14517)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18218)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19976)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24597)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12560)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 22703)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 15154)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.
13/01/2012(Xem: 28140)
Ánh sáng từ trái tim trong sáng (clear heart) của vị thiền sư đang thiền định từ nửa đêm đến gần rạng sáng đã trở thành ánh trăng, và bởi vậy, trăng vẫn sáng...
13/01/2012(Xem: 19557)
Xuân pháo đỏ cúc vàng bánh tét Con thơ cười giữa tiếng trống lân Khói nghi ngút giữa nhan và pháo Chan hòa trong nắng ấm tình xuân
03/01/2012(Xem: 11803)
Bánh Chưng bánh Tét vui Xuân đến Hoa Cúc hoa Mai mừng Tết sang Thềm Xuân gió thoảng mưa rơi nhẹ Tâm bình thanh thản chúc an khang