Hành Hương Xứ Phật (thơ)

07/03/201808:48(Xem: 14906)
Hành Hương Xứ Phật (thơ)

 Phat_thanh_dao

HÀNH HƯƠNG XỨ PHẬT    ( Thăm PHẬT TÍCH ) 

Ai chưa hội đủ duyên lành

Hành hương Xứ Phật, tâm thành hướng nơi

Quê Cha ngời rạng bầu trời

Phật Tích Xứ Ấn! Chao ơi nhiệm huyền!..

 

Muôn loài thọ nhận ân triêm

Nơi Đấng Giác Ngộ Từ Nghiêm Phật Đà

Hồng Danh là Đức Thích Ca

Tứ Tâm vô lượng độ mà chúng sanh

 

LÂM TỲ NI Ngài đản sanh

BỒ ĐỀ TRÀNG ĐẠO đắc thành Pháp Vương!

Chuyển Pháp Luân LỘC UYỂN VƯỜN

CÂU THI NA, Phật chọn phương Niết Bàn

 

TỨ ĐỘNG TÂM  mãi vọng vang

Thúc thôi Đại chúng lên đàng viếng thăm

Cội nguồn Phật Pháp diệu thâm

Hành Hương chiêm bái dọn đằm Tâm Linh!

 

Pt Quảng An  Houston, Tx

 

 

Pt QA lần theo dõi qua Phim của đoàn Hành Hương thăm Phật Tích ở Ấn Độ do Thầy Thích Tánh Tuệ hướng dẫn. Chưa đi được nên QA chỉ đành cảm tác vần thơ cúng dường. QA kính

 

 

*******

 

 

THĂM LẠI QUÊ CHA

 

Thầy về thăm lại quê Cha

Vẫn trong tâm tưởng có mà xa đâu

Đó đây luôn nối nhịp cầu

Nhân duyên hội đủ bước mau đến cùng

 

Thuận tuỳ Thầy dẫn thăm chung                                       

Người không đi được trùng phùng cảnh phim                                  

Tứ Động Tâm, lòng chẳng kìm                                                    

Hồng ân Từ Phụ trong tim sống bừng                                                

 

Độ đời Pháp Phật chấn hưng                                                  

Người biết hành Thiện khổ dừng ngay thôi!                                        

Bên Cha quê quán đây rồi                                                          

Luôn thời chánh niệm tinh khôi  “ mặt mày “                                

 

Cúi đầu kính lễ liền thay                                                        

Không gian xa cách tâm này hiện nơi                                                

Quê Cha bát ngát phương trời                                                              

Bao dung cùng khắp chốn nơi an bình

 

Quảng An, Houston, Tx

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/03/2015(Xem: 22225)
Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
25/03/2015(Xem: 18142)
Thấy đời khổ quyết tìm đường cứu khổ Mặc dầu đang sống nhung lụa quyền uy Trong bốn mùa có cung điện theo tùy Với vợ đẹp con ngoan người hầu hạ
20/03/2015(Xem: 16800)
Hoằng dương Pháp thoát luân hồi sinh tử Giác chu toàn cứu cánh (1) của đời tu Cất bước cao ra khỏi chốn ngục tù Nhiếp ma quân hướng về nơi Cực lạc
20/03/2015(Xem: 16176)
Khép cánh Phù Du (thơ)
19/03/2015(Xem: 15944)
Tháng Giêng, Di Lặc tươi cười, Cùng bầy ngũ tặc vui chơi thiện lành. Tháng Hai là tháng học hành, Khẩu, thân, ý, chính là nguồn sân si. Tháng Ba, học “Đà Ra Ni”, Bút nghiên kinh kệ nhớ ghi hằng ngày.
18/03/2015(Xem: 13667)
Tết mâm ngũ quả cúng gia tiên Bắc Trung Nam, khác cả ba miền Năm Yếu tố cấu thành vủ trụ Thể hiện Mộc Thủy Hỏa Thổ Kim
16/03/2015(Xem: 18979)
Ai tin tuổi số ghé xem Đầu năm một quẻ, ngó thèm, khó qua Lấy hên năm mới thiệt mà Mời cô, mời cậu, mời bà, mời ông Cô nào tuổi Tý chưa chồng Năm mới sẽ hết nằm không biếng lười Đừng ham ngủ như đười ươi
14/03/2015(Xem: 14976)
Quá cảnh trần gian lạc bến tình Tình vui phơi phới buổi bình minh Thuyền lòng thả nổi không người lái Đâu ngờ, trôi dạt chốn điêu linh..
13/03/2015(Xem: 14251)
Phố còn cổ đến bao năm Người đi kẻ ở thăng trầm phiêu linh Dòng trôi lưu bóng biệt tình Đêm nghe cổ kính trở mình ngói rơi.
11/03/2015(Xem: 24352)
Mai năm nay nở sớm trước Tết. Qua Tết thì những cánh hoa vàng đã rụng đầy cội, và trên cây, lá xanh ươm lộc mới. Quanh vườn, các nhánh phong lan tiếp tục khoe sắc rực rỡ giữa trời xuân giá buốt. Đêm đến, trời trong mây tịnh, vườn sau đón ngập ánh trăng, tạo một không gian huyền ảo lung linh. Đã không có những ngày xuân rực nắng, không có những đêm xuân ấm cúng tiếng đàn câu ca và những chung trà bằng hữu; nhưng chân tình của kẻ gần người xa, vẫn luôn tỏa sự nồng nàn, tha thiết. Cái gì thực thì còn mãi với thời gian thăm thẳm, vượt khỏi những cách ngăn của không gian vời vợi.