Xuân Đạo (thơ)

02/03/201813:06(Xem: 13148)
Xuân Đạo (thơ)

Phat_Di_Lac
Xuân Đạo

Ngày mai nắng ấm tiết xuân sang,

Én lượn mây thêu dệt mộng vàng.

Tuệ nghiệp vun trồng hoa giác nở,

Tâm thiền tỏa chiếu bóng mê tan.

Nhàn chân rảo bước miền An Lạc,

Thoả chí ngao du chốn Niết Bàn.

Thắm vẻ xuân sang, xuân bất diệt,

Xuân thiền, xuân đạo, mãn xuân tâm...!

hoa_mai_2

Hương Xuân

Đào hồng nụ thắm nở đầy cây,

Gió thoảng hương xuân đượm chốn này.

Mấy độ xuân qua, xuân lại đến,

Bao lần cúc nở, cúc còn say.

Quê người đón tết, hương thiền dậy,

Đất khách mừng xuân, đạo nghiệp xây.

Tỏa ngát hương xuân, xuân khắp chốn,

Nơi nơi xuân thắm, thắm đêm ngày...!

hoa_mai_8

Xuân Hy Vọng

Một thoáng xuân về rộn tiếng ca,

Nét xuân tươi thắm rực trời hoa.

Mừng xuân đón tết chào trăm họ,

Hái lộc nghinh tài cảm vạn nhà,

Thế sự hanh thông không chướng ngại.

Nhân tình gắng bó chẳng chia xa,

Nơi nơi tận hưởng niềm hoan hỷ,

Một thoáng xuân về rộn tiếng ca...!

hoa_mai_9

Tri Ngộ

Trăng xuân huyền dịu vẻ nên thơ,

Thưởng lãm vườn thi chẳng kể giờ.

Ngữ, điệu, thanh, âm say giấc điệp,

Câu, vần, ý, tứ mĩm vườn mơ.

Bâng khuâng chợt nhớ niềm tri kỷ,

Thổn thức vời trông ánh nguyện sơ.

Thi- Nguyệt tương phùng âu khó tả,

Bến bờ tri ngộ sóng lơ ngơ...!

hoa_mai_11

Từ Đức Hoài Cảm

Cổ thụ tàng che rợp đất thiền,

Đức Từ rạng chiếu, ánh trăng nghiêng.

Tăng đường tĩnh mịch, tăng thân tịnh,

Phật điện trang nghiêm, Phật tượng thiêng.

Quán niệm, tu tâm, truyền đạo mạch,

Tham thiền, niệm Phật, kết duyên tâm.

Đường về cõi Phật ngời hoa giác,

Thức bổn, hoàn nguyên, vẹn ước nguyền...!

Thích Chúc Hiền

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2012(Xem: 14886)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17824)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24305)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 12860)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 13902)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 13503)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 17497)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19329)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 23628)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12235)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình