Phật Pháp Cứu Đời (thơ)

21/02/201806:46(Xem: 11296)
Phật Pháp Cứu Đời (thơ)



Duc The Ton 1


PHÁP PHẬT CỨU ĐỜI  ( Sợ cô đơn,  sợ chết )

 

Vì còn nặng trĩu tơ vương

Cái Ta hiện hữu tình trường đa mang

Bỏ chưa nở, ôm bẻ bàng

Đi sao nhẹ gánh yên hàn tâm tư?!

 

Đời người sợ hai nổi như:    

Cô đơn bóng lẽ nên chừ buồn ghê

Sợ chết có ai khỏi tề!

Học rồi Pháp Phật nhẹ bề xôn xao

 

Tuỳ duyên tan tụ ra vào

Nương nơi Chánh Pháp thở phào đến đi

Hiểu Phật dạy lợi tư nghì  

Niềm vui Đạo Pháp không chi sánh bằng

 

Bỏ dần phiền não lăn tăn 

Bình tâm tiếp nhận nên chăng phiền hà!

Nhân duyên nhân quả trổ ra

Thì mình khắc phục dần dà định tâm

 

Cứu đời Pháp Phật thậm thâm

Phước lành mới được gieo mầm Đạo Như

Chưa tắc hơi nguyện ngay chừ

Đời đời gặp Phật xuân thu tu hành...

 

Quảng An Houston, Tx


*******

XOAY RA XOAY VÔ

Đời người xoay ra không vô                                             

Đắm chìm tham dục vô bờ                                                      

Luyến ái vạn hữu da diết                                                         

Ngàn thu quằn quại ngất ngơ!     

                                                                                     

Phật dạy xoay vô trong ta  

Mới thấy nội tại chính là                                                          

Bản tâm an nhiên thanh tịnh                                                   

Đồng thể với Phật Thích Ca     

    

Xoay vào ngó ra hài hoà                                                          

Pháp hành hướng thượng thăng hoa                                    

Phiền não khổ đau mất dấu  

Chúng sanh hạnh phúc bao la!        

                                                                                                    

Quảng An Houston, Tx

 

*******

 

TƯƠI MÀU THƠ CA

 

Dạo nào thơ cũng hữu tình

Chỉ là thể hiện có linh không là!

Ổn an lòng mới thiết tha

Nhờ thấm Pháp Phật hân hoà tâm tư

 

Được Thầy khai thị bi từ

Nên càng cố gắng Kinh thư niệm lòng

Thấy khổ tìm cách thoát tròng 

An vui niềm Đạo tâm đồng nhẹ tênh 

 

Bỏ buông bớt những cồng kềnh 

Lời thơ bay bổng cho nên chân tình

Tri hành càng lúc phân minh

Mừng thay đã biết hướng mình về đâu!..

 

Nhờ Thiện Tri Thức bắt cầu

Phước lành thể hiện tươi màu thơ ca   

Quảng An, Houston, Tx

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/01/2011(Xem: 12741)
Chiều đông lạnh đứng trên thềm gạch cũ, Lòng nao nao nhớ lại thuở huy hoàng. Khi Đức Phật và Tăng đoàn tựu đủ, Từ nơi này truyền đạo khắp nhân gian. Bao mùa hạ nơi Trúc Lâm Tịnh Xá, Phật vẫn thường lui tới ngụ dưỡng an. Một tịnh cảnh nằm giữa thành Vương Xá,
05/01/2011(Xem: 18294)
Kinh điển lưu truyền tám vạn tư Học hành không thiếu cũng không dư Năm nay tính lại chừng quên hết Chỉ nhớ trên đầu một chữ NHƯ
05/01/2011(Xem: 12261)
sỏi đá vun lên mấy cội tòng, đất trời ai biết có ai không?
04/01/2011(Xem: 14886)
Tôi nghe một cõi tâm tư Rung lên tiếng vọng xa rồi thời gian Tôi nghe một cõi âm vang Rung lên cung điệu bên đàng chưa pha Một thời dĩ vãng đi qua Mờ mờ ẩn hiện nhường xa hóa gần Phong trần mấy độ thương thân Tang thương mấy độ cũng ngần ấy thôi Khi cao cao vút lưng đồi
04/01/2011(Xem: 15981)
Bữa hôm nay mặt trời đi ngủ sớm Nắng nhẹ rơi vàng vọt kéo nương chiều Đẩy lưng trời nhè nhẹ gió hiu hiu Nắng gát đầu non ngập ngừng chưa muốn tắt
04/01/2011(Xem: 15643)
Cho khoai tây, gừng, đậu xanh, măng non, muối, bột ngọt, đường, gừng vào một cái thố, trộn đều rồi ép nhẹ thành miếng hình chữ nhật dày 1.5cm.
03/01/2011(Xem: 13986)
Hễ còn sống, còn làm, không nói trước Nếu chết đi, từ tạ, thế là xong Nên an vui cho trọn vẹn tấm lòng Kẻo uổng phí một lần vào sinh tử.
03/01/2011(Xem: 15012)
Tôi còn nhớ, những ngày xưa mẹ nói Khi lớn lên đối mặt với trường đời Dù làm gì vẫn chừa lại một nơi Sống có hậu lương tâm nghe không thẹn
02/01/2011(Xem: 17690)
Trăng đang sáng bỗng mờ đi bất chợt Bầu trời đêm còn lại những vì sao Cả vũ trụ chìm sâu vào bóng tối Đã bao lần trăng Nguyệt Thực trên cao
01/01/2011(Xem: 12110)
Đứng nhìn bóng phượng liên chiều Chiều ơi! Chiều dai! Chiều xiêu ngã lòng! Chiều vàng,chiều trắng,chiều không! Ồ. Tôi đứng hát giữa mông mênh chiều!