Phật Pháp Cứu Đời (thơ)

21/02/201806:46(Xem: 11619)
Phật Pháp Cứu Đời (thơ)



Duc The Ton 1


PHÁP PHẬT CỨU ĐỜI  ( Sợ cô đơn,  sợ chết )

 

Vì còn nặng trĩu tơ vương

Cái Ta hiện hữu tình trường đa mang

Bỏ chưa nở, ôm bẻ bàng

Đi sao nhẹ gánh yên hàn tâm tư?!

 

Đời người sợ hai nổi như:    

Cô đơn bóng lẽ nên chừ buồn ghê

Sợ chết có ai khỏi tề!

Học rồi Pháp Phật nhẹ bề xôn xao

 

Tuỳ duyên tan tụ ra vào

Nương nơi Chánh Pháp thở phào đến đi

Hiểu Phật dạy lợi tư nghì  

Niềm vui Đạo Pháp không chi sánh bằng

 

Bỏ dần phiền não lăn tăn 

Bình tâm tiếp nhận nên chăng phiền hà!

Nhân duyên nhân quả trổ ra

Thì mình khắc phục dần dà định tâm

 

Cứu đời Pháp Phật thậm thâm

Phước lành mới được gieo mầm Đạo Như

Chưa tắc hơi nguyện ngay chừ

Đời đời gặp Phật xuân thu tu hành...

 

Quảng An Houston, Tx


*******

XOAY RA XOAY VÔ

Đời người xoay ra không vô                                             

Đắm chìm tham dục vô bờ                                                      

Luyến ái vạn hữu da diết                                                         

Ngàn thu quằn quại ngất ngơ!     

                                                                                     

Phật dạy xoay vô trong ta  

Mới thấy nội tại chính là                                                          

Bản tâm an nhiên thanh tịnh                                                   

Đồng thể với Phật Thích Ca     

    

Xoay vào ngó ra hài hoà                                                          

Pháp hành hướng thượng thăng hoa                                    

Phiền não khổ đau mất dấu  

Chúng sanh hạnh phúc bao la!        

                                                                                                    

Quảng An Houston, Tx

 

*******

 

TƯƠI MÀU THƠ CA

 

Dạo nào thơ cũng hữu tình

Chỉ là thể hiện có linh không là!

Ổn an lòng mới thiết tha

Nhờ thấm Pháp Phật hân hoà tâm tư

 

Được Thầy khai thị bi từ

Nên càng cố gắng Kinh thư niệm lòng

Thấy khổ tìm cách thoát tròng 

An vui niềm Đạo tâm đồng nhẹ tênh 

 

Bỏ buông bớt những cồng kềnh 

Lời thơ bay bổng cho nên chân tình

Tri hành càng lúc phân minh

Mừng thay đã biết hướng mình về đâu!..

 

Nhờ Thiện Tri Thức bắt cầu

Phước lành thể hiện tươi màu thơ ca   

Quảng An, Houston, Tx

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/11/2016(Xem: 11744)
Sống biết ơn là bước đầu học Phật Ơn đất trời ơn dưỡng dục mẹ cha Công ơn Thầy và tất cả đàn na Cùng đại chúng sẻ chia nhau giúp đở .
17/11/2016(Xem: 13363)
Tạ ơn Tam Bảo Tu tập pháp lành Mở rộng lòng ra Dứt trừ cái ác .
16/11/2016(Xem: 13268)
Lúc sanh sự thì sự sanh liền đến Thế rồi nhân rồi ngã cứ bám theo Lôi kéo mình vào tranh cãi ì xèo Mất tất cả an bình trong tâm thảm .
16/11/2016(Xem: 22371)
Mục đích của giải thưởng là khuyến khích việc sáng tác cá nhân, xuất phát từ nguồn cảm xúc đối với các hiện tượng thiên nhiên và đời sống xã hội, được miêu tả, bằng nhận thức, lý giải và thái độ sống động qua những lời dạy của Đức Phật. Bài tham dự có thể trình bày dưới nhiều hình thức như tác phẩm nghệ thuật, truyện ký, truyện ngắn, tạp bút, thơ… Người viết hoàn toàn tự do chọn đề tài, miễn có liên quan đến tư tưởng Đạo Phật và nội dung có thể chuyển tải được giáo lý thâm sâu, vi diệu mà rất gần gũi, giản dị của đức Phật trong đời sống hàng ngày.
15/11/2016(Xem: 11676)
Ta đau khổ bởi vì “ta” lớn “ngã” - Muốn mọi điều theo như ý của “ta” - Nhưng cuộc đời đâu có mãi thuận hòa0 Trong chín người đã có ra mười ý
13/11/2016(Xem: 13776)
Chùa xưa mái ngói cũ Giữa hai hàng thông reo Bao bước người lui tới Khói hương trầm cuốn theo .
12/11/2016(Xem: 9912)
Ngồi đây thắp sáng niềm tin Soi đường dẫn lối tâm linh đời mình Thiền môn là bước hành trình Phá màn u tối ngục hình trong ta .
10/11/2016(Xem: 10298)
Thiện hữu cơ duyên chốn bụi trần, Sương pha hội ngộ cửa phù vân. Khêu đèn Bát Nhã soi tâm đức, Thả chiếc thuyền từ sáng trí nhân. Ý diệu xua tan đường mỏi gối, Ân thâm gắn chặt quán dừng chân. Bình an tuệ nguyện ơn Tam bảo, Tĩnh thức chuông vang giữa sắc xuân.
10/11/2016(Xem: 9408)
Từ thuở lìa xa mái cổng chùa An nhiên vào chợ giữa nắng mưa Hai mươi năm trọn trong giây phút Gió bụi thời gian chẳng thiếu thừa .
08/11/2016(Xem: 14061)
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá ! Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh - Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành - Do đoàn kết được khí hùng dân tộc - Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc ?