Vẫn Một Trời Quê (thơ)

14/02/201811:44(Xem: 13463)
Vẫn Một Trời Quê (thơ)

 

hoa_mai_2

VẪN MỘT TRỜI QUÊ.

 

 

Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà

Phương trời lữ thứ hỏi mây qua

Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ

Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!

 

Đâu thuở bình yên nơi xóm vắng

Bập bùng bếp lửa đêm ba mươi

Quê nghèo, nhưng ấm tình xưa ấy,

Đợi phút giao nguyên của đất trời.

 

 

Đâu cội mai vàng ngự trước sân

Đâu phong pháo đỏ nổ xa gần !

Và đâu nến ngọc lung linh sáng,

Lời mẹ cha còn vẳng tiếng xuân.

 

Đâu tiếng chuông xa nhịp mõ đều

Lời kinh mầu nhiệm quyện hương yêu,

Đã không còn nữa thời tao loạn

Sao nỗi lòng quê vẫn khổ nhiều.?

 

Đời đã mười năm theo gió mây

Trăng sao rót mộng xuống thân gầy.

Nhưng ta đã trót mười năm ấy,

Vẫn một trời quê giữa xứ nầy.

 

South Dakota (USA),

Một ngày cuối năm 2017 âl

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2011(Xem: 9422)
Thêm một mùa xuân đến với ta, Trăm hoa đua nở đẹp quê nhà
11/04/2011(Xem: 12409)
Ngày Phật Ðản tin về mùa kỷ niệm Rộn ràng lên người con Phật năm châu Nghe niềm vui mang sắc thái nhiệm màu
11/04/2011(Xem: 26680)
Phật Đản người ơi Phật Đản về Cho lòng nhân loại bớt tái tê Chiến tranh thù hận mau chấm dứt Từ bi tỏa sáng khắp lối về.
11/04/2011(Xem: 12737)
giờ phút linh thiêng gió lặng chim ngừng trái đất rung động bảy lần khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt...
09/04/2011(Xem: 16193)
Trúc, Lan, Bàng… bái kiến Thị Ngạn… biệt ưu phiền Sư mang hình vóc hạc Trí tuệ Người vô biên Nhắp chung Trà Sen nhỏ Ung dung Thầy làm thơ
07/04/2011(Xem: 10904)
Thường nghe thầy giảng Đại Thừa Kinh Tâm đắc vô cùng liễu nghĩa Kinh Hiểu rõ ý thầy nơi ý Phật Lòng con bừng sáng học Tâm Kinh
01/04/2011(Xem: 10942)
Tay đâu bịt hết miệng người đời, Để thiếp minh oan tiếng lả lơi
01/04/2011(Xem: 10552)
Vui sao được gặp bạn thân sơ, Lòng hết băn khoăn bỏ ngóng chờ
31/03/2011(Xem: 17446)
Thủ bút của Đức Trưởng Lão HT Thích Huyền Tôn
26/03/2011(Xem: 16172)
Cuộc sống vốn là sự hỗ tương giữa con người với thiên nhiên. Từ ngàn xưa, con người đã cảm nhận được sự cần thiết của cỏ, cây, hoa, lá theo thời gian.