Con Chó đói (truyện thơ)

14/02/201807:51(Xem: 12966)
Con Chó đói (truyện thơ)

con cho doi

CON CHÓ ĐÓI

 

Phật khi còn tại thế gian

Có vua hung ác, bạo tàn, hại dân

Nghe ngài thuyết pháp ở gần

Vua theo dân chúng ân cần tới lui

Xin ngài kể một chuyện vui

Lại vừa hữu ích cho đời dài lâu.

Phật bèn kể lại chuyện sau

Chuyện "Con Chó Đói" xiết bao lạ thường.

*

Thuở xưa có vị quốc vương

Hung tàn, bạo ngược chẳng thương dân mình

Mọi người khốn đốn, điêu linh,

Khiến ông Đế Thích hiện hình trần gian

Dắt theo quỷ dữ vô vàn,

Ông thành một bác thợ săn hiền lành

Quỷ thành ra chó khôn lanh

Xác thân to lớn, tính tình dữ hung

Thợ săn dắt chó vào cung

Để xin được yết kiến cùng quốc vương.

Chó kia tỏ vẻ khác thường

Tru lên dữ dội như đương bất bình

Lâu đài cung điện rung rinh

Quốc vương nghe tiếng thất kinh, rụng rời

Đòi ông thợ tới trước ngai

Tâu trình cho rõ để ngài được hay.

Thợ săn cung kính tỏ bày:

"Muôn tâu bệ hạ chó này đói ăn

Là tru lên tiếng dữ dằn!"

Ngài truyền cho chó thức ăn thật nhiều.

Mang bao nhiêu, hết bấy nhiêu!

Chó còn vẫn đói! Còn kêu! Còn đòi!

Đến khi ăn sạch kho rồi

Chó tru ầm ĩ, đền đài rung rinh

Tưởng chừng như xập cung đình

Quốc vương nhốn nháo sợ mình lâm nguy

Hỏi ông thợ có cách gì

Làm cho chó đói im đi tức thời?

Thợ săn nghiêm nghị đáp lời:

"Thịt người nó ghét nó thời thích ăn!"

Quốc vương: "Chó ghét ai chăng?"

"Hôn quân, bạo chúa!" thợ săn trả lời,

"Khi dân no ấm nơi nơi

Chó này lặng tiếng, im hơi, ngoan hiền".

Quốc vương chợt tỉnh ngộ liền

Ăn năn hối cải lòng riêng dâng tràn

Hối về việc ác từng làm

Khiến dân điêu đứng gian nan, khốn cùng.

*

Phật vừa kể dứt chuyện xong

Mặt vua tái ngắt, trong lòng xốn xang.

Phật bèn khuyên nhủ nhẹ nhàng:

"Ngày nào nghe chó tru vang trong triều

Nhà vua hãy nhớ những điều

Trong câu chuyện kể buổi chiều hôm nay

Cách làm cho chó im ngay

Ta tin bệ hạ đã hay biết rồi!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

_____________________________________________

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/12/2014(Xem: 17000)
Hỏi 1: PGS.TS lý giải như thế nào về những trường hợp trong thực tế như "cháu bé ở Vụ Bản"; đấy có phải là tái sinh luân hồi hay không? Trả lời: Câu chuyện cháu bé ở Vụ Bản theo những người trong cuộc đã được nhiều người đưa lên phương tiện truyền thông. Đây là một vấn đề thuộc lĩnh vực nghiên cứu tâm linh khá thú vị cần được nghiên cứu nghiêm túc mới có thể kết luận được. Ta biết rằng, con người là thể tổng hòa của hai mặt vật chất và tinh thần và loài người có hai đời sống là vật chất và tinh thần đang quện hòa nhau tương hỗ với nhau.
18/12/2014(Xem: 17379)
Sắc hương ngàn dịu vợi Xuân-Hạ-Thu-Đông… rồi! Chỉ ngoài kia gió mới Thinh lặng vầng mây trôi.
16/12/2014(Xem: 14103)
Cuộc đời như một dòng sông Đời người phiêu bạt theo dòng nổi trôi Buông xuôi theo kiếp luân hồi Hết trong đến đục khổ thôi thác ghềnh Khiến cho cứ mãi lênh đênh Sóng vùi gió dập tận nền khổ đau
16/12/2014(Xem: 17522)
Kinh thư biến hóa biểu đồ Con tàu thiền quán qua bờ kiến tri Tâm linh thực nghiệm đêm ngày Thực hư bất khả tư nghì, ô hô!
14/12/2014(Xem: 14225)
Mờ mờ sương giăng núi thẳm. Bàn chân bước qua một lần Tình trong tay áo bâng khuâng Con đường tương tư lận đận.
14/12/2014(Xem: 14466)
Tánh Tuệ luôn mãi huy hoàng Sao Phàm Phu Tánh hiên ngang trị vì Hốt giác, hốt mê liền khi Chấp Ngã, chấp Pháp níu ghì bủa vây
11/12/2014(Xem: 17018)
- Luân hồi sáu nẻo vào ra Tùy theo nghiệp báo dẫn ta thăng trầm Người hiền thì được siêu thăng Kẻ ác thì bị giam cầm khảo tra Về đâu cũng bởi tại Ta...
11/12/2014(Xem: 16096)
Nước mùa thu với mặt hồ phẳng lặng Luôn trong xanh phản chiếu cả bầu trời Cõi bình yên hiện hữu khắp muôn nơi Hãy trân quý để muôn loài cộng hưởng Sống an ổn là một điều sung sướng “Phân biệt” sinh sóng gợn nước trào dâng Bầu trời xanh tĩnh lặng cũng mất dần
11/12/2014(Xem: 14733)
Thân già bịnh tật ốm đau Vào nhà dưỡng lão trước sau một mình, Đầu óc lú lẩn vô minh Lại thêm khó tính cảm tình cũng không. Vệ sinh tắm rửa khó lòng Lau chùi kỳ cọ y công tận tình,
10/12/2014(Xem: 18576)
Vệ giang chiều cuối năm, Tôi về mưa lâm thâm. Dáng Mẹ tre gầy guộc Thương! Con lệ đá câm!