Dạy Khỉ Nói (thơ)

03/02/201818:43(Xem: 12199)
Dạy Khỉ Nói (thơ)

DẠY KHỈ NÓI

 monkey-clip-art-dc85gzbce

Nước kia có một ông vua

Vốn ham việc lạ, lại ưa chuyện đùa

Tuổi vua bẩy chục có thừa

Một hôm cao hứng nhân mùa đầu Xuân

Vua truyền lệnh khắp xa gần

Từ quan cho chí tới dân hay rằng

Nhà vua ban thưởng ngàn vàng

Cho ai dạy khỉ nói năng như người.

Các quan phải dự cuộc chơi

Cố công tìm khỉ các nơi đưa về

Quan nào dạy khỉ lành nghề

Thưởng vàng, tăng chức đôi bề vui thay!

Quan nào dạy khỉ không hay

Phạt tiền, giáng chức xuống ngay tức thời!

Các quan than khổ thấu trời

Xưa nay khỉ nói tiếng người được đâu!

*

Đột nhiên có lão bạc đầu

Tuổi ngoài bẩy chục xin hầu chuyện vua

Quỳ thưa: "Nghề nghiệp từ xưa

Chuyên môn dạy khỉ nói như tiếng người

Cả nhà từng trải mấy đời

Nghề riêng dạy khỉ vốn nơi gia truyền!".

Vua nghe hứng thú vô biên,

Lão ông lên tiếng nói thêm đôi điều:

"Công phu dạy khỉ khá nhiều

Muốn cho khỉ nói được theo tiếng người

Hàng ngày kiên nhẫn mớm lời

Ít ra phải mất hai mươi năm trường!"

Lão xin nhận trước nửa vàng

Về nhà sửa soạn lên đường đi xa

Khỉ thông minh sẽ tìm ra

Đem về dạy nói, nghề nhà tinh thông.

Vua nghe háo hức vô cùng

Xuất năm trăm lượng đưa ông tức thì,

Các quan mừng rỡ kể chi

Trút đi gánh nặng nghĩ suy nhọc lòng.

Ông về, vợ ngóng, con trông

Khi hay rõ chuyện đều cùng khóc la

Gạt vua chắc chết cả nhà

Phen này ba họ thành ma không đầu

Ông nào dạy khỉ được đâu

Cả gan lường gạt, mưu sâu hại đời.

Vuốt râu ông lão cả cười

"Tuổi ta nay đã bẩy mươi hơn rồi

Nhà vua tuổi cũng vậy thôi

Chắc chi còn sống ở đời dài lâu

Hai mươi năm khó qua cầu

Vua và ta chết còn đâu lo gì!

Con người sống ở thác về

Coi như xí xóa cớ chi muộn sầu

Vô thường Phật dạy từ lâu!".

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa, phỏng theo Truyện Cổ Phật Giáo)

_________________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/06/2014(Xem: 29192)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
10/06/2014(Xem: 15018)
Đời an vui nhìn trời xanh mây trắng lượn Với người mù chỉ có thấy một màu nâu Không biết tu luôn ham muốn rất khổ sầu Mê ngũ dục mãi chạy theo vòng danh lợi Sáng mắt rồi cả đất trời đang chờ đợi Bao kỳ hoa lắm dị thảo đón chào ta Đã về nhà cùng vui hát khúc hoan ca
09/06/2014(Xem: 17601)
Thực ra, khổ chỉ xuất phát khi tâm ta vướng mắc vào đối tượng, hay là có ý niệm muốn loại trừ đối tượng đó. Còn ngược lại, khi ta tiếp xúc với mọi hoàn cảnh, nhưng chỉ ghi nhận đơn thuần thôi, mà không khởi tâm muốn chiếm hữu hay là loại trừ, thì khổ đau sẽ không có cơ sở để sinh khởi.
08/06/2014(Xem: 22563)
Lá sen trước gió, khẽ rung mình, Dưới ánh trăng vàng, nước lung linh. Phiền não cớ chi, hồ gợn sóng ? Lắng nào, cho tỏ bóng trăng xinh !
08/06/2014(Xem: 13605)
Bình minh lại trở về Phá tan sương u mê Công phu lờ mờ sáng Mang hứa hẹn tràn trề.
08/06/2014(Xem: 19062)
Từ độ mây về trên khóm xưa Núi nghiêng đá dựng chút hương thừa Sương mù dăng dăng đời cô lữ Khách buồn thầm lặng ngắm sao thưa
07/06/2014(Xem: 16385)
Sông làng chảy theo đường đất đỏ, Hai ven bờ lau cỏ vườn nhà, Từ gần theo tận xóm xa, Cỏ cây tươi mát, quả hoa đủ màu. Sông làng chảy theo đường đất đỏ, Hai ven bờ lau cỏ vườn nhà, Từ gần theo tận xóm xa, Cỏ cây tươi mát, quả hoa đủ màu.
07/06/2014(Xem: 16181)
Nụ cười nở hoa Thoại Hoa (một nén hương ngưỡng nguyện Sư Bà Hải Triều Âm 1920-2013 94 năm tuổi đời - 60 năm tuổi đạo) Môi hồng thắm nở nụ cười, Làm tăng vẻ đẹp xinh tươi, mặn mà. Tiếng trong như ngọc như ngà, Lời thương, ý đẹp, nói ra ngọt ngào, Cuộc đời đang đẹp như sao, Nhưng tâm đã quyết, bước vào Từ Bi.
07/06/2014(Xem: 21751)
Lá vàng rơi Khắp phương trời Dòng suối lạnh Kết thành tinh Đóa hoa khô Ôm tựa vào cành Cả rừng Lâm Đồng Còn in dấu chân Kinh Gió hết reo
05/06/2014(Xem: 22461)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống.