Chuông chùa ngân (thơ)

27/01/201810:13(Xem: 10167)
Chuông chùa ngân (thơ)
Chuong hong chung (1)

Chuông chùa ngân

Lê Huy Trứ
Phóng tác theo bản CHIỀU TÀ của Phạm Duy
phổ lời từ bản nhạc nguyên tác Sérénata, tác giả Ý Enrico Toselli.
 


Lắng chuông tiếng chùa ngân
Vạn dập dìu tiếng kinh
Ngày nao, nhớ mãi năm nào
Nguyệt tuế quay vần
Duyên kiếp chưa hề lỡ rồi  
Đã vô úy sầu chưa?
Lời này là Quán Âm
Quỳ hương dưới ánh trăng vàng
Ôm gối ơ hờ
Ôi tiếng chuông chùa ngân trầm
Chiều thanh thanh lâng lâng lòng người
Đời triền miên khóc tiếng chào đời
Ngài hỡi!
Xuống đây đi nghe lời tha thiết
Như chuyện bình tâm
Lời mong kia là đó
Cho nhau nâng niu lời kinh  
Nhòa mờ không gian 
Lờ lững cõi vô thường
Đời trôi bến nơi nao mà chờ
Xin hãy lắng nghe bao lời kinh chiều về
Kệ cầu của thế nhân
Là câu kinh chính muôn lời
Ánh đã xế tà
Hãy khép tâm lòng cõi này
Thường không mãi mãi...

(Lê Huy Trứ)
 
 
Chiều Tà
Tác giả: Toselli Serenade, Phổ lời Việt: Phạm Duy
 
Lắng trầm tiếng chiều ngân 
Nhạc dặt dìu ái ân 
Người ôi! Nhớ mãi cung đàn 
Năm tháng phai tàn 
Duyên kiếp vẫn còn lỡ làng 
Đã quên hết sầu chưa 
Lời này là tiếng xưa 
Quỳ dâng dưới nắng phai mờ 
Bên gối ơ thờ 
Ôi tiếng tơ tình mong chờ 
Chiều êm êm đưa duyên về người 
Đàn triền miên nắn tiếng sầu đời 
Người hỡi! 
Đến bên tôi nghe lời xao xuyến 
Như chuyện thần tiên
Niềm mơ xưa là đó 
Cho ta nâng niu lời ca 
Chiều mơ không gian 
Hờ hững cõi Thiên Đàng 
Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ 
Xin hãy lắng nghe bao lời thơ chiều tà 
Nhạc chiều của chúng ta 
Là câu ân ái muôn đời 
Bóng đã xế rồi 
Hãy nép trong lòng cõi đời. 
Tình 
yêu mãi mãi...
 
Sérénata
(Chiều tà - LV Phạm Duy)
 
Viens, le soir descend
Et l'heure est charmeuse
Viens, toi si frileuse
La nuit déjà comme un manteau s'étend.
Viens, tout est si doux
Si plein de promesses
On sent la caresse
Des mots d'amour qu'on écoute à genoux.
Un sourire en tes grands yeux
Me révèle un coin des cieux
Reviens apaiser
Mon coeur battant à se briser
Je t'aime à jamais
Sans crainte des regrets
 
Que le bonheur berce infiniment
Par son fol enchantement
Le cher émoi de ton coeur aimant.
 
Je t'aime à jamais
Sans crainte des regrets
Que le bonheur berce infiniment
Par son fol enchantement
Le cher émoi de ton coeur aimant.
 
Le jour agonise
L'heure est exquise
Enivrons-nous d'amour
Toujours, toujours !
 
Toselli Serenade (Rimpianto - Regret)
Lê Huy Trứ dịch Việt Ngữ
Lyrics
Dreams and memories,                            Mộng và mơ,
Are all that you've left me,                       Là tất cả mà em đã để lại
Only lonely thoughts,                               Chỉ tâm tư cô đơn
About the one I worship and adore!      Cho người anh tôn thờ và ngưỡng mộ
Dreams and memories,                           Mộng và nhớ
Are what I must live with,                        Là những gì anh phải sống với
Sad remembering,                                    Buồn thương
Of golden moments that exist no more! Thuở vàng son đó không còn nữa
Lovin' arms to hold me tight,                  Yêu những vòng tay ôm chặt
And your lips to kiss goodnight,             Và môi em hôn chúc ngủ ngon
A love that seemed " Oh so right!       Tình yêu dường như quá bình yên
And yet, somehow, went wrong!             Vậy mà, không biết sao lỡ làng
Dreams and memories,                           Mơ và nhớ
The moonlight on your hair,                   Ánh trăng trên tóc người
Songs that we sang,                                  Những bản nhạc cùng ca
That feeling we shared whenever a church bell rang!  Niềm vui cùng chia xẻ khi tiếng chuông giáo đường vang!
Oh, the memories and dreams of you!   Ôi, niềm thương nỗi nhớ tới người
I can't live without you . . .                      Anh không thể sống thiếu em
I'll keep on praying you come back to me,  Anh sẽ luôn cầu mong em trở lại với anh,
To me . . . to me!                                       Với anh...với anh!
 
Việt dịch Lê Huy Trứ, Music by Enrico Toselli, With English lyrics by Carl Sigman,
Songwriters: E Toselli / Pearl Fawcett, Toselli's Serenade lyrics © Music Sales Corporation
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/03/2018(Xem: 11548)
Thương ghét buồn vui mới nợ nần Say sưa tạo tác mãi dấn thân Đường xưa lối cũ không vương vấn ( Quê Hương Chơn Tánh ) Ái dục đắm đuối khiến thất thần !
14/03/2018(Xem: 13533)
Xuân về ấm trải cả tầng không, Sải rộng tình thâm giữa nắng hồng. Chữ hẹn thời xao còn lặng bóng, Niềm yêu thuở rộn vẫn êm dòng. Đời xuôi nghĩa tỏa càng mơ ngóng, Dáng não hồn se lại hỏi trông. Biết vậy duyên trần đang lỗ hổng, Bao mùa mãi đợi lắng tơ lòng.
14/03/2018(Xem: 9188)
1-Hương từ lan mọi nẻo, Nhật tuệ chiếu muôn phương. Thiền sàng Tăng tỉnh toạ, Phật điện trầm lan xông.
14/03/2018(Xem: 10395)
Nhận tin con báo về thăm Hân hoan phấn chấn Cha hăm hở chờ Tháng ngày sao chậm thế cơ ?! Ngỡ con gọi cửa ai ngờ tưởng thôi! Cha con xa cách lâu rồi Bệnh xong vừa khoẻ bồi hồi nhớ nhung Con facetime thấy hình dung Mà mong gặp mặt vui cùng bên Cha
14/03/2018(Xem: 12272)
Quê hương mưa nắng dậm trường Gánh gồng mẹ Việt trên đường nuôi con Bây chừ con đã lớn khôn Bỏ quên bà Mẹ lưng còm vai cong .
13/03/2018(Xem: 17067)
Hoá thân giữa chốn bụi hồng, Thênh thang một cõi, sắc không mùi thiền. Bắc Ninh nuôi hạt ươm niềm, Hạo nhiên đại khí, như nhiên thanh bần.
13/03/2018(Xem: 12204)
Tôi muốn sống ở tuổi đời còn lại Nương con thuyền Bát Nhã vượt bờ mê Bao bão to sóng gió cũng chẳng hề Lòng kham nhẫn không bao giờ lùi bước .
13/03/2018(Xem: 13948)
Bà Marcelle Paponneau và người chồng xưa có một hàng xén ở tỉnh nhỏ Montignac de Lauzun vùng Lot-et-Garonne bên Pháp. Ngoài công việc, bà viết rất nhiều chuyện ngắn và thơ. Năm nay bà đã được 93 tuổi. Sống độc thân từ trên 30 năm, lại bị khiếm thị phải dùng máy phóng to mới đọc được chữ, bà vẫn kiên trì đam mê sáng tác. Năm 2015 bà đã in đến quyển sách thứ 5. Văn thơ bà rất được hâm mộ, và bà đã được tặng tới trên 350 văn bằng và huy chương. Ý tưởng bài thơ dưới đây, với câu chữ giản dị, thật quen thuộc với Phật tử chúng ta. Bài này đã có nhiều bài phóng dịch. Ơ đây, Vi Tâm sẽ theo sát nguyên văn và đã để từng dòng song song nguyên văn và bài dịch để quí vị xem cho vui.
13/03/2018(Xem: 20786)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
13/03/2018(Xem: 11359)
Già tôi ngắm trong gương Thấy hiển hiện dzô thường Tóc tai đà bạc phết Da nhăn nhúm thê lương!