Nhà Như Lai

11/01/201819:14(Xem: 14623)
Nhà Như Lai


Phat Thanh Dao

NHÀ NHƯ LAI
 thơ
LĂNG GIÀ TÂM
 
 HẠNH PHƯƠNG
viết lời bình
 
 
 
Kính mừng Đại lễ THÀNH ĐẠO
Phật lịch 2561
8/12.  ĐINH DẬU
24/01/2018
Kỷ niệm 75 năm
Khai sơn chùa PHI LAI
Hòa Thịnh – Tây Hòa
PHÚ YÊN
 
 
 
 
Nhà Như Lai là cái nhà của Tâm từ bi ,Áo Như Lai là áo của Đức Nhẫn Nhục,Tòa Như Lai là tòa Nhất Thiết Pháp Không –là vô tự tánh của các pháp.
 
Bài thơ nhan đề NHÀ NHƯ LAI của nhà thơ LĂNG GIÀ TÂM dù chỉ nói đến NHÀ NHƯ LAI nhưng muốn hiểu tròn đầy nội dung tư tưởng của tác giả qua bài thơ nầy thì người đọc lập tức phải liên tưởng đến ÁO NHƯ LAI và TÒA NHƯ LAI mà Đức Phật dã tuyên thuyết nơi KINH PHÁP HOA, PHẢM PHÁP SƯ CÔNG ĐỨC .
 
Thay vì trực khởi bằng thơ của mình, nhà thơ LGT lại mượn hai câu đầu trong bài thơ bốn câu hoằng nguyện của Hòa Thượng THÍCH TRÍ THỦ, người chuyên trì tụng Kinh Pháp Hoa :
 
      Một lòng kính lạy Phật đà
      Đời đời con nguyện ở nhà Như Lai
      Con nguyền mặc áo Như Lai
      Con ngồi pháp tọa Như lai muôn đời.    
 
Nhà Như Lai ấy là nhà của Phật ,nhà của Đức Thiện Thệ, nhà của Bậc Toàn Giác…
Căn nhà ấy, mượn ngôn ngữ thế gian mà nói, nó được thiết lập, kiến trúc, xây dựng cho nhân gian thế giới, cho muôn loài ngay từ lúc Đức Phật thị hiện THÀNH ĐẠO dưới gốc cây bồ đề, bên bờ sông Ni Liên thuyền, cách đây gần ba ngàn năm .
 
 Hãy nên nhớ rằng ngày Thành Đạo, sự kiện Thành Đạo của Đức Phật Thích Ca mang một giá trị vĩnh cữu, không bị hạn cuộc trong một không gian nào, một thời gian nào.
 
Ngay sau khi Thành Đạo Đức Phật từng tuyên bố với vị Phạm Thiên Sahampati rằng
 
       Cửa bất tử đã mở rộng
       Cho những kẻ chịu nghe 
             ( Trường Bộ Kinh I, 271 )
 
Thông điệp bất tử ấy , khi Đức Phật tuyên bố cho Sahampati cũng chính là thông điệp Ngài tuyên ngôn cho cả thế giới loài người, cho cả muôn trùng tam thiên đại thiên thế giới, và cho tất cả muôn loại hữu tình. Thông điệp ấy cũng hàm nghĩa Nhà Như Lai được thiết lập, được xây dựng sừng sững như ngọn núi Tu Di, không phải chỉ được dựng lên trên cương vực Ấn Độ cổ đại, mà rồi đây nó sẽ được dựng lên trên khắp các châu lục, các quốc gia, lãnh thổ,các vùng miền trên khắp cả thế giới.
 
Vì vậy ta sẽ không ngỡ ngàng gì khi thấy Nhà Như Lai  đã được dưng lên trên khắp các vùng miền đất nước Việt Nam. Căn nhà Như Lai, bậc Thượng thủ Tăng già Việt Nam Thích Trí Thủ “nguyện ở    ấy, hôm nay đã được nhà thơ LÃNG GIÀ TÂM miêu tả :
 
      Nhà Như Lai hương đồng gió nội
      Mặt trời hồng rực chói niềm tin…
 
Chỉ cần nghe thấy cụm từ “ hương đồng gió nội” đặc tả Ngôi Nhà Như Lai trong tâm linh của nhà thơ là ta thấy ngay rằng Nhà Như Lai ấy đã được dựng lên ngay trên đất nước Việt Nam mình, nơi một chốn quê nhà thanh bình yên ã nào đó; nơi đầu làng, giữa xóm có bờ tre hàng chuối thân thương quen thuộc.
 
Ngược chiều lịch sử có thể có câu hỏi được đặt ra : Ngôi nhà Như Lai đầu tiên trên đất nước Việt Nam mình do ai và tự bao giờ đã được dựng nên ? Những Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi, Pháp Điện ? Những Trúc Lâm Yên Tử, những Diên Hựu…Một quá trình hình thành phát triển của lịch sử Phật Giáo Việt Nam biết bao nhiêu ngôi Nhà Như Lai đã được dưng nên ?
 
Vậy thì chúng ta cũng có thể đặt thêm câu hỏi : Nhà Như Lai trong tâm linh nhà thơ Lăng Già Tâm phải chăng ít nhiều gắn bó hữu cơ với ngôi Nhà Như Lai ở Hòa Thịnh,Tây Hòa Phú Yên, hôm nay chúng ta đang được tham dự đại lễ Kỷ niệm 75 năm khai sơn ?
 
Để thấu hiểu hơn chúng ta hãy lắng nghe tâm tình tự sự của của người đã dựng ngôi Nhà Như Lai trong tâm tưởng mình : 
    
Bao phen rong ruỗi cầu tìm
Bao phen xuôi ngược nổi chìm sông mê
Đường cát bụi đi về bít lối
Cửa đỉnh chung xe ngựa chồn chân
Vui chi trong cuộc phong trần
Đêm gieo tiếng khóc, ngày cân trận cười
Kiếp phù sinh bồng bènh nhân ảnh
       Cuộc mua vui dai dãng men say
       Vị đời đắng đắng cay cay
     Hương đời muôn thuở có thay đổi gì ?!
                               
Đó là tiếng thở dài không riêng của nhà thơ LGT, đó cũng chính là cung bực kêu thương của hàng trăm hàng ngàn người trôi lăn giữa cuộc nhân hoàn. 
 
Đã là người, có sanh ắt có có già có bệnh có chết. Cuộc chơi rong ruỗi tìm cầu hạnh phúc ảo ảnh giữa cuộc đời đã khiến bao nhiêu kiếp người lăn lóc” nỗi chìm sông mê “  ?Tìm cái vui vô thường giữa cõi vô thường thì hương đời muôn thuở vẫn thế. Cánh cửa bất tử chưa hề được mở ra. Con đường cát bụi vẫn đi về bít lối. Nhà thơ LGT trên lộ trình tìm cầu giải thoát giác ngộ đã từng trải dạn dày đau khổ; nên đã tĩnh thức trở về phôi dựng ngôi Nhà Như Lai nơi chính tâm linh mình và người đã đặt được bước chân mình lên trước thềm Nhà Như Lai, vì thế mới thốt tiếng lời kêu gọi, nhắc nhủ :
 
        Trăng Lăng Già mấy khi hội ngộ
        Sao mãi còn rong ruỗi cuộc chơi
        Buồn vui là chuyện của đời
        Không không sắc sắc
                                  phương trời viễn du
Vầng trãng tuệ giác sáng ngời kia kiếp hành nhân thui thủi truy tìm hạnh phúc đời thường chưa một lần nhìn thấy. Bước chân cô đơn cứ mãi dệt thêu trên hoạn lộ sắc không tới phương trời vô định. Thế nên nhà thơ thốt gọi chúng ta :
 
Tay không nhẹ vuốt mây mù
Tâm không rạng rỡ thiên thu nắng hồng
Ta về hóng gió thềm không
Quên câu dây đó, trăng lồng bóng trăng
Như lai bảo sở trong ngần
Trời chân như ấy Pháp thân hiện tiền
Ma ha bát nhã châu viên
Hóa duyên vô trụ con thuyền vô dư .
 
Kẻ lãng du vô định đã trở về trước thềm không, thềm KHÔNG ấy là thềm để bước chân hành giả đĩnh đạc bước vào Nhà Như Lai, nguyền mặc được Áo Như Lai, được ngồi lên Tòa Như Lai dang ngồi.    
 
Và như thế, tự thân mỗi hành giả  lộ trình tìm cầu giải thoát sẽ ngộ ra rằng : Thông điệp ngày Thành Đạo của Đức Phật Thế tôn, không những đã mở rộng cánh cửa bất tử mà đồng thời soi sáng con đường đưa con người đến bến bờ an vui hạnh phúc Niết Bàn. Cõi Niết Bàn chính là cõi bất tử.
 
Cám ơn nhà thơ Lăng Già Tâm, ở một góc độ nào đó đã lân mẫn từ tâm dắt dẫn chúng ta bước vào Nhà Như Lai, nhà của Tâm Từ Bi, khoác áo Như Lai, áo của Đức Nhẫn nhục và sẽ được bước lên tòa Như Lai , pháp tòa của Nhất thiết pháp không
Thong dong tự tai, an trú Niết Bàn ..
 
                         HẠNH PHƯƠNG                  
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/10/2014(Xem: 14053)
Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên Vang dội đông tây tam pháp quyền Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền Đầu đà* bất động xa trần tục Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã Truyền đăng vô tận chấn non Yên.
24/10/2014(Xem: 15940)
Nhất tâm niệm Bụt DI ĐÀ Đàm kinh nhập diệu voi già khiêm cung!
23/10/2014(Xem: 13948)
Chào đời có biết gì đâu Lớn lên mới hiểu thâm sâu cuộc đời Trần gian cũng rất tuyệt vời Mẹ cha thầy bạn những lời dạy khuyên Quê hương đất nước tổ tiên Chúng sanh các loại gắn liền trước sau Tương quan mật thiết với nhau Vui buồn chia sẻ dồi trau tâm mình Nhu hòa thuần thiện chân tình Điểm tô đời đạo nhân sinh kiếp người Thế nhân cần sự vui tươi Cần nên có một nụ cười an nhiên
22/10/2014(Xem: 14647)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 20945)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 14712)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 15392)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 21882)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 13571)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 15102)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.