Cao Dao Trong Tâm (truyện thơ)

08/01/201806:48(Xem: 16531)
Cao Dao Trong Tâm (truyện thơ)



con dao
CON DAO

 TRONG TÂM

 

Ở bên Ấn Độ thuở xưa

Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày

Gia đình kia thật duyên may

Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà,

Tiếc thay chồng vợ tỏ ra

Tham lam, độc ác, xấu xa, hung tàn.

Hóa thành một vị đạo nhân

Phật đi khất thực dừng chân trước thềm

Ôm bình bát, đứng trang nghiêm,

Anh chồng đi vắng, vợ liền nhảy ra

Tay xua đuổi, miệng hét la

Tục tằn chửi bới thật là dữ hung.

Đạo nhân nói, giọng ung dung:

"Ta mong gia chủ mở lòng ra cho

Chút lương thực giúp người tu,

Cớ sao thô lỗ đuổi xua nặng lời?"

Chợt anh chồng về tới nơi

Thấy người khất thực tức thời nổi cơn

Bao nhiêu giận giữ trào tuôn

Sẵn dao bén nhọn giắt luôn bên mình

Rút ra định chém người lành

Dù cho là kẻ tu hành chẳng nương.

*

Bỗng đâu có một bức tường

Hiện lên bao bọc đạo nhân mọi bề

Tường kiên cố, bằng pha lê

Cửa vào không có, ngại gì gươm đao.

Anh chồng bực bội kêu gào:

"Này ông hãy mở tôi vào mau đi!"

Đạo nhân nói: "Chẳng khó gì!

Hãy quăng dao bén ta thì mở cho!"

Anh chồng tự nghĩ: "Chẳng lo

Thân ta vạm vỡ lớn to hơn người

Tay không cũng đủ giết rồi

Dao dù bén nhọn ta thời cần chi!"

Nghĩ xong quăng vội dao đi

Lạ thay tường vẫn phẳng lì, còn nguyên.

Anh chồng tức giận hét lên:

"Dao kia tôi đã quăng liền rồi đây

Sao ông không mở ra ngay?"

Đạo nhân: "Dao bén trong tay sá gì

Dao trong Tâm mới hiểm nguy

Mau quăng dao đó tức thì gần ta!"

Thấy người thấu hiểu rõ ra

Bao nhiêu tâm địa xấu xa của mình

Anh chồng bất chợt hoảng kinh

Thật thà hối lỗi, chân thành ăn năn

Mưu mô độc ác tiêu tan

Khấu đầu lạy tạ đạo nhân hết lời.

*

Ngẩng lên nào thấy bóng Người

Bức tường chia cách đồng thời lùi xa

Đạo nhân giờ mới hiện ra

Dáng hình Đức Phật thật là uy nghiêm

Hào quang rạng rỡ một miền,

Nhân từ Phật thuyết pháp liền cho nghe,

Vợ chồng hoan hỉ mọi bề

Đạo vàng hóa độ, quay về đường ngay.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo

 Truyện Cổ Phật Giáo)

 


con dao

Con Dao Trong Tâm – Tướng tự Tâm sanh


Ngày xưa ở thành Xá Vệ nước Ấn Độ, đức Phật đến giáo hoá độ cho một gia đình kia, hai vợ chồng đều cá tánh tham lam độc ác, không biết tôn trọng đạo đức. Ngài liền hóa một vị đạo nhân, mang bình bát đến khất

thực. Lúc ấy người chồng đi vắng, người vợ ở nhà, thấy vị đạo nhân vào liền mắng chửi ầm lên. Vị đạo nhân hiền từ nói:

“Tôi là người tu hành, chỉ xin ăn mà tự sống. Lòng chỉ mong gia chủ cho bát cơm để đỡ lòng, cớ sao lại mắng chửi tôi đủ điều thậm tệ như vậy”.

Người vợ tức giận hét ngược lên, thì vừa người chồng về, trong tay sẵn cầm cao dao bén, chẳng nói chẳng rằng, người chồng lặng lẽ xông tới, định chém đạo sĩ. Bỗng một bức thành băng pha lê hiện lên, bao bọc

người đạo sĩ, bức thành trong sáng, kiên cố, không có cửa, người chồng đến xô đập, đâm chém đủ cách cũng không sao chuyển được.

Người chồng liền nói: “Ông hãy mở mau cho tôi vào với”.

Vị đạo sĩ trả lời: “Được, nhưng ông hãy quăng con dao bén đi đã”.

Người chồng tự nghĩ: “Mình to lớn như thế này, còn người đạo sĩ bé nhỏ thế kia, mình dùng hai tay không cũng đủ giết chết vị ấy trong giây lát”. Nghĩ đoạn, liền quăng con dao bén đi xa, nhưng sao bức thành pha
lê vẫn nguyên như củ, người chồng tức giận hét lên:

“Tôi đã quăng con dao bén đi rồi sao ông không chịu mở cửa cho tôi vào”.

Vị đạo sĩ đáp: “Không, tôi không có nói ông quăng con dao bén trong tay ông, tôi muốn ông quăng con dao bén trong tâm ông kia mà”.

Người chồng giựt mình kinh sợ, nhận thấy vị đạo sĩ thấu hiểu tâm lý thầm kín của mình, nên đã bớt độc ác, cúi đầu lạy tạ, ăn năn hối lỗi. Bức thành pha lê kiên cố ấy bỗng biến mất, vị đạo sĩ hiện thành Đức Phật, phóng muôn ánh hào quang chói sáng rực rỡ một phương trời, và ngay khi đó Đức Phật thuyết pháp để hóa độ cho hai vợ chồng người ấy.

Cổ Tích Phật Giáo

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/06/2017(Xem: 16952)
Sáng nay, trong không gian yên tĩnh, ngồi đọc thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du, người có tên thân thương khác mà chúng tôi thường gọi là Ông Rùa Đá, ôi sao nhẹ nhàng và diệu vợi như tiếng chuông ngân. Một sáng mai, trong lành như Buổi Sáng của NHLD,
25/06/2017(Xem: 12944)
Đời ai cũng có lỗi lầm Lấy tâm tha thứ rất cần trước tiên Thương nhau xoá bỏ tị hiềm Giúp nhau xoá sạch nỗi niềm trái oan .
25/06/2017(Xem: 13423)
Chuông cổ trăm năm Sư bán đi Lấy tiền trả nợ chẳng nghĩ suy Vướng vào ma tuý mong tàng trữ Một đời tu đạo chẳng còn chi .
24/06/2017(Xem: 9407)
QUAY VỀ Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà. Từng ngày mãi dần qua, Hoàng hôn chim về tổ. Lặng yên rồi chìm đắm. Lẩn thẩn một mình ta. Sinh ra rồi già chết, Luẩn quẩn một vòng đời. Sinh tồn cùng hoại diệt, Biết bao giờ được ngơi. Gốc rễ và cội nguồn. Vô định rồi lang thang, Chân xiêu cùng gối mỏi, Kiếp người vẫn dỡ dang. Trải qua bao hoạn nạn, Nhiệp chướng quá sâu dày. Đi qua rồi để lại, Cứ thế mãi vòng quay. Tâm mê theo lối cũ, Bám chặt đã lâu ngày. Gập ghềnh nhiều chướng ngại, Tinh tấn nguyện đổi thay. Hôm nay lại gặp đây, Thế gian quả là vậy, Tùy duyên mà động tĩnh. Tâm sáng sẽ hiện bày. Phật dạy hãy buông ra, Buộc tâm từng sát na. Nương pháp về chốn cũ, An lạc cõi Ta bà. Nguyện đời bớt gian nan, Luân hồi theo nghiệp chướng, Chúng sinh đều ngộ thấu, Lệ đẫm bớt tuôn tràn. Bát Nhã hằng tỏa chiếu, Pháp tánh khắp đất trời, Thanh tịnh cùng mầu nhiệm. Xóa sách nhữ
22/06/2017(Xem: 14008)
Giàn khoang 981 lại tiến vào Biển Đông tờ báo Thanh Niên trong nước đưa tin , nhưng sau đó lại gỡ xuống . Trung Quốc giàn khoang lại tiến vào Việt Nam yêu dấu tự thưở nào Quê hương biển nhớ người con Việt Cả nước trong ngoài nắm tay nhau .
21/06/2017(Xem: 13775)
Duyên lành Thầy đã xuất gia, Bốn mươi năm chẳng như là chiêm bao Lăng Nghiêm vang vọng thuở nào Mà trong tiềm thức Ưu đàm rộ bông
21/06/2017(Xem: 12576)
Thị Ngạn Am ẩn hiện Mây trắng bay ngang đồi Tinh mơ sương còn đọng Côn trùng thay tiếng kinh
21/06/2017(Xem: 13778)
Trong đời tôi, có được hữu duyên gặp những pháp hữu, những người anh cùng chí nguyện và những anh chị trong văn học nghệ thuật xa gần, trong đó có anh Lưu Nguyễn Đạt. Ông là một hoạ sỹ, luật sư, nhà thơ và có nhiều học vị từ giáo sư đến tiến sỹ v.v… nhưng chúng tôi quen biết nhau và đến với nhau chỉ vì một tấm lòng trong sáng và hướng thiện, cũng không ngoài mục đích trở về với mái nhà dân tộc, mái nhà tâm linh và mái nhà nhân loại. Anh Lưu Nguyễn Đạt đã mời tôi nói về thơ của anh, nhưng làm sao chúng tôi nói hết được sức viết và cái tâm của ông trong hơn 50 năm qua. Cũng làm thơ như anh, chúng tôi hiểu được mỗi b
20/06/2017(Xem: 11271)
Tình cha nghĩa rộng bao la Âm thầm như núi cao xa ngút trời Bao năm cuộc sống đổi dời Vui buồn cha mãi một đời vì con .
20/06/2017(Xem: 10997)
Cuộc sống trăm năm có nghĩa gì ? Ở ăn mặc nghỉ cứ liên chi Chạy theo ngũ dục mờ tâm tánh Tháng rộng năm dài chẳng được chi .