Cao Dao Trong Tâm (truyện thơ)

08/01/201806:48(Xem: 15810)
Cao Dao Trong Tâm (truyện thơ)



con dao
CON DAO

 TRONG TÂM

 

Ở bên Ấn Độ thuở xưa

Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày

Gia đình kia thật duyên may

Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà,

Tiếc thay chồng vợ tỏ ra

Tham lam, độc ác, xấu xa, hung tàn.

Hóa thành một vị đạo nhân

Phật đi khất thực dừng chân trước thềm

Ôm bình bát, đứng trang nghiêm,

Anh chồng đi vắng, vợ liền nhảy ra

Tay xua đuổi, miệng hét la

Tục tằn chửi bới thật là dữ hung.

Đạo nhân nói, giọng ung dung:

"Ta mong gia chủ mở lòng ra cho

Chút lương thực giúp người tu,

Cớ sao thô lỗ đuổi xua nặng lời?"

Chợt anh chồng về tới nơi

Thấy người khất thực tức thời nổi cơn

Bao nhiêu giận giữ trào tuôn

Sẵn dao bén nhọn giắt luôn bên mình

Rút ra định chém người lành

Dù cho là kẻ tu hành chẳng nương.

*

Bỗng đâu có một bức tường

Hiện lên bao bọc đạo nhân mọi bề

Tường kiên cố, bằng pha lê

Cửa vào không có, ngại gì gươm đao.

Anh chồng bực bội kêu gào:

"Này ông hãy mở tôi vào mau đi!"

Đạo nhân nói: "Chẳng khó gì!

Hãy quăng dao bén ta thì mở cho!"

Anh chồng tự nghĩ: "Chẳng lo

Thân ta vạm vỡ lớn to hơn người

Tay không cũng đủ giết rồi

Dao dù bén nhọn ta thời cần chi!"

Nghĩ xong quăng vội dao đi

Lạ thay tường vẫn phẳng lì, còn nguyên.

Anh chồng tức giận hét lên:

"Dao kia tôi đã quăng liền rồi đây

Sao ông không mở ra ngay?"

Đạo nhân: "Dao bén trong tay sá gì

Dao trong Tâm mới hiểm nguy

Mau quăng dao đó tức thì gần ta!"

Thấy người thấu hiểu rõ ra

Bao nhiêu tâm địa xấu xa của mình

Anh chồng bất chợt hoảng kinh

Thật thà hối lỗi, chân thành ăn năn

Mưu mô độc ác tiêu tan

Khấu đầu lạy tạ đạo nhân hết lời.

*

Ngẩng lên nào thấy bóng Người

Bức tường chia cách đồng thời lùi xa

Đạo nhân giờ mới hiện ra

Dáng hình Đức Phật thật là uy nghiêm

Hào quang rạng rỡ một miền,

Nhân từ Phật thuyết pháp liền cho nghe,

Vợ chồng hoan hỉ mọi bề

Đạo vàng hóa độ, quay về đường ngay.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo

 Truyện Cổ Phật Giáo)

 


con dao

Con Dao Trong Tâm – Tướng tự Tâm sanh


Ngày xưa ở thành Xá Vệ nước Ấn Độ, đức Phật đến giáo hoá độ cho một gia đình kia, hai vợ chồng đều cá tánh tham lam độc ác, không biết tôn trọng đạo đức. Ngài liền hóa một vị đạo nhân, mang bình bát đến khất

thực. Lúc ấy người chồng đi vắng, người vợ ở nhà, thấy vị đạo nhân vào liền mắng chửi ầm lên. Vị đạo nhân hiền từ nói:

“Tôi là người tu hành, chỉ xin ăn mà tự sống. Lòng chỉ mong gia chủ cho bát cơm để đỡ lòng, cớ sao lại mắng chửi tôi đủ điều thậm tệ như vậy”.

Người vợ tức giận hét ngược lên, thì vừa người chồng về, trong tay sẵn cầm cao dao bén, chẳng nói chẳng rằng, người chồng lặng lẽ xông tới, định chém đạo sĩ. Bỗng một bức thành băng pha lê hiện lên, bao bọc

người đạo sĩ, bức thành trong sáng, kiên cố, không có cửa, người chồng đến xô đập, đâm chém đủ cách cũng không sao chuyển được.

Người chồng liền nói: “Ông hãy mở mau cho tôi vào với”.

Vị đạo sĩ trả lời: “Được, nhưng ông hãy quăng con dao bén đi đã”.

Người chồng tự nghĩ: “Mình to lớn như thế này, còn người đạo sĩ bé nhỏ thế kia, mình dùng hai tay không cũng đủ giết chết vị ấy trong giây lát”. Nghĩ đoạn, liền quăng con dao bén đi xa, nhưng sao bức thành pha
lê vẫn nguyên như củ, người chồng tức giận hét lên:

“Tôi đã quăng con dao bén đi rồi sao ông không chịu mở cửa cho tôi vào”.

Vị đạo sĩ đáp: “Không, tôi không có nói ông quăng con dao bén trong tay ông, tôi muốn ông quăng con dao bén trong tâm ông kia mà”.

Người chồng giựt mình kinh sợ, nhận thấy vị đạo sĩ thấu hiểu tâm lý thầm kín của mình, nên đã bớt độc ác, cúi đầu lạy tạ, ăn năn hối lỗi. Bức thành pha lê kiên cố ấy bỗng biến mất, vị đạo sĩ hiện thành Đức Phật, phóng muôn ánh hào quang chói sáng rực rỡ một phương trời, và ngay khi đó Đức Phật thuyết pháp để hóa độ cho hai vợ chồng người ấy.

Cổ Tích Phật Giáo

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/12/2018(Xem: 9244)
Kính dâng Sư Ông Làng Mai, những gì mà con đã thâm nhập từ khi tham khảo thật cẩn thận chăm chút tư duy từng câu viết trong những sách của Sư Ông như Đập vỡ quả hồ đào , Trái tim của Bụt ....
06/12/2018(Xem: 13583)
Người đi rũ cuộc phù hoa Trăng buồn ngơ ngẩn nhạt nhoà bóng nghiêng Trà khuya thoang thoảng hương thiền Đong đưa sợi khói lạc miền huyễn không
05/12/2018(Xem: 15902)
NGAY ĐÂY, BÂY GIỜ Bụt xưa đã nhập Niết Bàn Chúng sinh thắp đuốc lên đàng tự đi Trăng vàng theo hướng chỉ tay Thoát vòng sống chết ngay đây, bây giờ!
05/12/2018(Xem: 12511)
Cứ mỗi chiều thứ bảy Con theo mẹ về chùa Trồng duyên lành với Phật Gác mọi chuyện nô đùa Lắng lòng con niệm Phật Từng nhịp mõ rơi đều
05/12/2018(Xem: 26049)
Tuổi ấu thơ sống trong mái ấm Bên gia đình thấm đẫm tình thương Ngày ngày hai buổi đến trường Chăm lo đèn sách bước đường mai sau. Sớm nhận thấy đường đời nẽo đạo Rời tuổi thơ nương náu cảnh chùa kệ kinh chuông mõ sớm trưa
04/12/2018(Xem: 10238)
Mỗi Bước Chân Nguyên (thơ) Thân tặng hai nhà thơ bên xứ Úc: Huệ Hương và Thanh Phi. Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền Dõi theo hơi thở phút an nhiên Tập khí bao đời xin dứt bỏ Sáng lạn trời mây rõ đạo huyền Tham vấn minh sư ngày tháng rộng Giác tánh hiển bày diệu lý nguyên Thiện hữu đồng hành thêm kiến giải Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền. Dallas Texas, 3-12-2018 Tánh Thiện
03/12/2018(Xem: 13767)
ĐỌC SÁCH Nhâm nhi con chữ trải dòng Từng trang nhẹ giở động lòng rung tim Khi trưa vắng, lúc nửa đêm Thị phi san sớt, nhân duyên chia cùng.
02/12/2018(Xem: 10573)
Ngọc vẫn còn đây đẹp sáng trong Tháng năm tìm kiếm ngược xuôi dòng Tư duy nhớ lại lời Phật dạy Ngọc vẫn trong mình ngọc vẫn trong Ngọc chiếu soi nguồn hương tuệ giác Phá trừ mê chấp chuyển xoay lòng Ngọc mãi rạng ngời đường tâm ý Đẹp cả trong ngoài chẳng mỏi mong.
02/12/2018(Xem: 13938)
SƠ TỔ THIỀN PHÁI Cung vàng dứt bỏ phù hư Áo sô am lá tịnh tu ly trần Tháng ngày khổ hạnh sơn vân Phật hoàng ngời sáng, Trúc Lâm danh truyền.
30/11/2018(Xem: 13794)
Nửa mái am thiền, nhất mộng sương, Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ Mắt lá xanh màu, khói dễ vương Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!