Tiếng Gọi Hồn Thơ

19/12/201706:11(Xem: 14661)
Tiếng Gọi Hồn Thơ

que huong vn


TIẾNG GỌI HỒN THƠ

Tôi yêu lục bát chân quê
Vần thơ mộc mạc hương quê đậm đà
Dòng sông bến cũ chiều tà
Tình quê thấm thía vườn nhà ao sâu .

Ai về dâng mẹ trầu cau
Ngồi nghe mẹ hát ngày nào thưở xưa
Câu hò vọng cổ ầu ơ
Nghe như tiếng gọi hồn thơ trở về .

Ra đi ai chẳng mong về
Nhìn non nước sóng biển trời mênh mông
Tôi yêu nét đẹp dòng sông
Chân phương dào dạt cánh đồng Việt Nam .

                    Tánh Thiện
                    18-12-2017
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/10/2016(Xem: 12465)
Mười tám năm - Hoa Vô Ưu - Vườn xưa lấp lánh cánh hoa tâm - Mười tám năm Kẻ còn người mất - Hương Vô Ưu - Thơm ngát cõi vô thường
06/10/2016(Xem: 11116)
Cái chết từ từ sẽ đến Lo chi cho lắm cực thân Thảnh thơi nhẫn tu mà sống Có gì ta phải rối răm .
03/10/2016(Xem: 13048)
Ta đứng giữa rừng thu hắt hiu Sợi thu vàng vọt rớt trong chiều Hoàng hôn phủ gót chân hoang dã Nghe nàng thu chết giữa cô liêu
03/10/2016(Xem: 11808)
Đời người trong hơi thở Ra vào từng phút giây Thở ra mà không lại Là vĩnh biệt từ đây .
01/10/2016(Xem: 11003)
Ngồi thuyền Bát Nhã ngắm trăng Bát cơm Hương Tích trăm năm vẫn về Tào Khê trà uống bên lề Lăng Già sáng tỏ tứ bề không gian
29/09/2016(Xem: 14325)
Người về giữa chốn phù vân. Sông Hàn ngấn lệ khôn ngần tiếc thương. Người về chung cuộc vô thường. Không còn mưa nắng khói sương Bà Nà. Người về tiếng khóc vang xa. Là kinh động giữa ta bà khói mây.
29/09/2016(Xem: 12370)
Cuộc sống quanh ta khóc lẫn cười Khổ đau hạnh phúc bấy nhiêu người Cái vòng xoay chuyển không cùng tận Ngày nắng đêm mưa giữa cuộc đời.
29/09/2016(Xem: 15125)
Một niệm Di Đà không niệm khác Tấc lòng thành một Pháp không sai Chẳng nhọc một khảy móng tay Tây Phương liền tới trước ngay hiện tiền
29/09/2016(Xem: 10779)
Lắng lòng nghe mọi âm vang Nghe trong hơi thở nhịp đàn tiếng tim Bước chân mỗi bước niệm thầm Thiền hành bách bộ nghiệmtầm sắckhông.
28/09/2016(Xem: 11071)
Mái chùa che đở nắng mưa Cho người lỡ bước đường chưa muốn về Bây giờ đổ nát tứ bề Người ơi ! sao lại nặng nề xuống tay