ly thuong kiet

Lý Thường Kiệt 

VỀ VỚI THƠ VIỆT !

“Bát âm”

Đừng gọi thơ Đường Đất nước đau
Nguyễn Thuyên (1) Hàn luật xứng anh hào
Thiền Sư Pháp 
Đỗ (2) hoằ ng chân đạo
Tướng quốc Lý Thường* định lược thao
Đồng vọng nhân tâm “NGUYỄN TRÃI cáo” **
Ngân vang vương khẩu “NHÂN TÔNG làu”
Văn như Siêu, Quát còn di cảo
Mãn Giác ,Tuệ Trung *** chẳng kém Tàu !


Quảng Trị 3/12/2017

Như Thị



(1) Hàn Thuyên tên thật là Nguyễn Thuyên , chức Thượng thư bộ hình dưới thời  Trần Nhân Tông, Mùa thu năm Nhâm Ngọ 1282, khi quân Nguyên đang ráo riết chuẩn bị xâm lược nước ta lần thứ 2; bấy giờ có cá sấu đến Sông Hồng. Vua sai Thuyên làm văn ném xuống sông, con cá sấu tự nhiên đi mất. Vua xem việc này giống như việc Hàn Dũ “Đời Đường” cho đổi họ là Hàn Thuyên. Hàn Thuyên giỏi thơ Nôm. Ông được xem là người phát triển, phổ biến chữ Nôm của Việt Nam. Ông là người đầu tiên dùng luật thơ Đường vào thơ Nôm, nên đời sau gọi thơ Nôm theo Luật đường  HÀN LUẬT

(2) Đỗ Pháp Thuận là thiền sư đời thứ 10, dòng Tỳ Ni Đa Lưu Chi Sư trụ trì ở Chùa Cổ Sơn

Đang vào lúc NHÀ TIỀN LÊ dựng nghiệp, trù kế hoạch định sách lược, sư tham dự đắc lực. Đến khi thiên hạ thái bình, sư không nhận phong thưởng. Vua LÊ ĐẠI HÀNH càng thêm kính trọng, thường không gọi tên, chỉ gọi Đỗ Pháp sư và đem việc soạn thảo văn thư giao phó cho sư

*LÝ THƯỜNG KIỆT
** Bình ngô cáo
- Vua LÝ NHÂN TÔNG truy tán Vạn Hạnh Thiền Sư

(VẠN HẠNH LÀU "THÔNG" BA CÕI)

*** Tuệ Trung Thượng Sĩ (1230-1291) tên thật là Trần Tung hay Trần Quốc Tung


PHẬT PHÁP NHIỆM MẦU
(Họa lại bài VỀ VỚI THƠ VIỆT “Bát âm” của Như Thị)

Phật Pháp lưu truyền, giải khổ đau
Luân hồi nhân quả, bất sai hào
Trầm luân lụy đắm, không tin đạo
Giải thoát thong dong, chẳng lược thao
“Một chỗ gom tâm” Phật phổ cáo:
“Thông lưu kim cổ” thể làu làu
Một mình tự thân, làm hòn đảo
Quán chiếu sáng soi, Bát nhã tàu

Pháp Hoa - Nam Úc, sáng 4/12/2017
Thích Viên Thành



cao ba quat 2

Cao Bá Quát 


VỀ VỚI THƠ VIỆT !

(Bài họa)

 

Đường thi họa xướng vốn không đau,

Bá Quát hiên ngang rõ bậc hào. (I)

Quách Tấn tinh hoa lưu cỗ khảo, (2)

Lý Vương sắc nét kiến chương thao. (4)

Gian truân Văn Trị trung kiên náo, (3)

Ẩn dật Dương Khuê nghĩa khí làu.(*)

Tùng Thiện uyên thâm nhân thế bảo,(5)

Xuân Hương, Bà huyện chẳng thua Tàu! (**)

 

Việt Nam, 3/12/2017

Minh Đạo

--------------------------------

 

 

(*) Dương Khuê là người ở làng Vân Đình, huyện Sơn Minh, phủ Ứng Hòa, tỉnh Hà Đông (nay thuộc thị trấn Vân Đình, huyện Ứng Hòa, Hà Nội).
Năm Mậu Thìn (1868), thời vua Tự Đức, ông dự thi Đình đỗ Tiến sĩ.[1]
Nghe tin, bạn thân ông là Tam nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến đã làm bài thơ Khóc bạn để viếng ông (trong đó mở đầu bằng câu: "Bác Dương thôi đã thôi rồi").
(**) Hồ Xuân Hương- Bà huyện thanh Quan
(!)Cao Bá Quát (1809? – 1855), tên tự là Chu Thần, hiệu là Cúc Đường, biệt hiệu là Mẫn Hiên. Ông là lãnh tụ cuộc khởi nghĩa Mỹ Lương (nay thuộc thị xã Sơn Tây, Hà Nội), và là một nhà thơ nổi danh ở giữa thế kỷ 19 trong văn học Việt Nam.
(2) Quách Tấn (1910-1992), tự là Đăng Đạo, hiệu Trường Xuyên, các tiểu hiệu là Định Phong, Cổ Bàn Nhân, Thi Nại Thị, Lão giữ vườn; là một nhà thơ Việt Nam. Ông cùng với Hàn Mặc Tử, Yến Lan, Chế Lan Viên được người đương thời ở Bình Định gọi là Bàn thành tứ hữu, nghĩa là Bốn người bạn ở thành Đồ Bàn.
(3) Phan Văn Trị sinh năm Canh Dần (1830) tại thôn Hưng Thạnh, huyện Bảo An, phủ Hoằng An, trấn Vĩnh Thanh (nay là xã Thạnh Phú Đông, huyện Giồng Trôm tỉnh Bến Tre).
(4) Tuy Lý vương, 3 tháng 2 năm 1820 - 18 tháng 11 năm 1897), biểu tự Khôn Chương và Quý Trọng hiệu Tĩnh Phố và Vỹ Dạ); là một hoàng tử nhà Nguyễn.
Ông nổi tiếng là thành viên Mạc Vân thi xã và là một trong Nguyễn triều Tam Đường
(5) Tùng Thiện vương, 11 tháng 12 năm 1819 – 30 tháng 4 năm 1870), biểu tự Trọng Uyên lại có tự khác là Thận Minh hiệu Thương Sơn biệt hiệu Bạch Hào Tử
Ông là một nhà thơ lớn của triều đại nhà Nguyễn, được xếp vào một trong Nguyễn triều Tam Đường và là một nhà thơ lớn trong hội Mạc Vân thi xã nổi tiếng.

 


hai ba trung
ANH THƯ NƯỚC VIỆT

Kính họa vận bài thơ “Về Với Thơ Việt” của Như Thị



Gẩm nhìn thế sự chạnh lòng đau

Dựng nước còn lưu dấu Anh hào

Trưng, Triệu lẩy lừng danh một dạo (*)

Cô Giang Cô Bắc cũng lược thao (**)

Biên cương gìn giữ lời tuyên cáo

Bài hịch Cần Vương vẫn thuộc làu

Gương lớn nêu cao thành di cảo

Anh Thư nước Việt chẳng thua Tàu.

Germany ngày 04 tháng 12 năm 2017

Cư Sĩ Đan Hà

(*) Hai Bà Trưng: Trưng Trắc là vợ của Thi Sách con quan Lạc Tướng ở Chu Diên ngoại thành Hà Nội. Thí Sách phản đối chính sách cai trị độc ác của Thái Thú Tô Định nên bị giết. Năm sau Trưng Trắc cùng em là Trưng Nhị khởi binh chống lại nhà Đông Hán lập nên nước Việt đóng đô ở Mê Linh xưng là Trưng Vương.

(*) Bà Triệu cùng với anh là Triệu Quốc Đạt khởi binh chống lại nhà Đông Hán. Sau khi anh bà lâm bệnh qua đời. Các nghĩa binh thấy bà làm tướng có can đảm, bèn tôn lên làm chủ. Khi ra trận, Bà Triệu mặc áo giáp vàng, đi guốc ngà, cài trâm vàng, cưỡi voi và được tôn là Nhụy Kiều tướng quân.

(**) Cô Giang là một nữ Đồng chí thao lược và can cường, và sau nầy là vợ của Đảng trưởng Nguyễn Thái Học trong thời kỳ chống Pháp. Sau khi Chí sĩ Phan Bội Châu bị giặc bắt dẫn độ về Huế, Bà là một trong những người dấy lân phong trào Sinh Viên và Học Sinh đòi trả tự do cho Cụ.

 

 thich vien thanh

Về Với Thơ Việt

 

Chẳng có thơ Đường mới thấy đau

Sĩ phu ngày trước bậc anh hào.

Tám câu chắt lọc tràn đầy ý

Bảy chữ lung linh tỏa sắc màu.

Từ,đối ,nghiêng qua theo qui luật

Câu ,nêm ,né lại phải thông làu.

Chọn lời, dẫn ý sao cô đọng

Thơ đẹp như tranh xứng với Tàu.

 

PT Tâm Minh

      VỀ VỚI THƠ VIỆT
  Kính hoạ lại bài hoạ : Về Với Thơ Việt của PT Tâm Minh

Ngẫm nghĩ thơ Đường ruột tím đau
Nông dân thưở trước đáng tự hào
Lục bát đề huề thêm đậm ý
Sáu tám hoà nhau đẹp ngát màu
Đối đáp hò reo cùng qui luật
Sáng trăng thuyền vượt gió thông làu
Giữ lời thông ý từ vang vọng
Nguồn thơ nước Việt đáng hơn Tàu .

           Dallas , 4-12-2017
Tánh Thiện



      VỀ VỚI THƠ VIỆT
  Kính hoạ lại bài hoạ : Về Với Thơ Việt của PT Như Thị


Thơ Đường vang bóng đã từ lâu
Thi văn Nước Việt vẫn tươi màu
Anh Hùng Âu Lạc rền danh tiếng
Thế Nước bây chừ Quỷ tóm thâu!..
Văn Chương phong phú còn Đất Việt
Cải biên, diệt tiếng Nước tàn mau
Nhân Quả rõ ràng lời Phật dạy
Mất trắng Gian Sơn cho Giặc Tàu!..

Houston 15-12-2017
Quảng An

 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 13025)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15752)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 19816)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18648)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20884)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16182)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21148)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15766)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16053)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14628)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.