Phong Nguyệt (thơ)

30/11/201707:11(Xem: 13369)
Phong Nguyệt (thơ)

   

 PHONG NGUYỆT

Thơ Ngũ ngôn (tiếp theo)

 lotus-hoa-sen

 

1.- Diệu Pháp nào ?

 

Không từ nơi nguồn cuộc sống

Muôn trùng khổ đế thậm thâm

Cành lau nghiêng chiều thực-mộng

Cành lau trắng trời diệu tâm.

 

2.- Vằng trăng nào ?

 

Giữa ao trời diễm tuyệt

Huyền diệu mười phương mây

Vẫn tròn gương cổ nguyệt

Cõi thơ, cõi Phật nầy.

 

3.- Cái nhìn

 

Đốt cháy niềm đau khổ luỵ

Buông tay cuộc hẹn ta bà

Đêm trở bừng cơn mộng tuý,

Chòi khuya nghiêng ánh trăng tà.

 

4.- Trăng đoàn viên

 

Lung linh vầng nguyệt cổ

Ngàn sông thoáng hiện trăng

Vẫn RẰM - tròn muôn thuở

Huyền diệu ánh tơ vàng.

 

5.- Dặm xưa

 

Bỏ lại dấu chân nguyên thuỷ

Mấy mùa mây trắng trôi xa

Sương đọng chiều hôm mộng mị

Đầu non quang ánh trăng ngà.

 

6.- Cuối ngàn

 

Đêm sắm tuồng dâu bể

Sương đọng ngoài hiên trăng

Thêu dài thêm mộng mị

Lạc vầng mây cuối ngàn

 

7.- Canh trường

 

Đá mòn phơi lối cũ

Sương rụng nẻo tà dương

Chim về non xanh ngủ

Vầng nguyệt sáng canh trường.

 

8.- Vẫn nguyên Rằm

 

Âm vang lời cát sỏi

Tình tự thuở ngàn năm

Theo hoài vầng trăng cổ

Lòng trăng vẫn nguyên Rằm.

 

9.- Tình trăng sao

 

Đầy vơi trà mấy bận

Thế sự tuồng lao xao

Mây trắng đường vô tận

Thức-ngủ tình trăng sao.

 

 

10.- Tam thiên tụng

 

Bài kinh tam thiên tụng

Ý kinh vi diệu lời

Cỏ hoa bừng cơn mộng

Mây trắng đầu non trôi.

 

11.- Rừng Sala

 

Bình minh thức,

mây lành nổi

Bóng nghiêng vàng sắc cà sa

Thế giới ba ngàn tụ hội

Bình yên theo từng sát na.

 

12.- Nỗi niềm

 

Khởi đi từ bao thuở

Qua mấy nẻo hoàng hôn

Chút nắng còn tạm bợ

Phong kín dấu rêu cồn.

 

13.- Vai gầy

 

Quảy lên vầng nhật nguyệt

Ngược xuôi chiều gió sương

Nhẹ tênh hồn dâu bể

Nhẹ tênh gánh vô thường.

 

14.- Sầu rụng

 

Trái sầu thiên cổ luỵ

Sầu rụng, mấy tiêu dao

Vo tròn cơn mộng tuý

Về ngủ dưới trăng sao.

 

  MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2016(Xem: 13141)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11776)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 11922)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35668)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16478)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13190)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11253)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 15467)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
29/06/2016(Xem: 14163)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành
23/06/2016(Xem: 11927)
Ai cõng mùa xuân qua đây Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim Để nghe tình tự trăm miền Màu hoa cỏ Vẫn bình yên muôn nhà.