Phong Nguyệt (thơ)

30/11/201707:11(Xem: 13198)
Phong Nguyệt (thơ)

   

 PHONG NGUYỆT

Thơ Ngũ ngôn (tiếp theo)

 lotus-hoa-sen

 

1.- Diệu Pháp nào ?

 

Không từ nơi nguồn cuộc sống

Muôn trùng khổ đế thậm thâm

Cành lau nghiêng chiều thực-mộng

Cành lau trắng trời diệu tâm.

 

2.- Vằng trăng nào ?

 

Giữa ao trời diễm tuyệt

Huyền diệu mười phương mây

Vẫn tròn gương cổ nguyệt

Cõi thơ, cõi Phật nầy.

 

3.- Cái nhìn

 

Đốt cháy niềm đau khổ luỵ

Buông tay cuộc hẹn ta bà

Đêm trở bừng cơn mộng tuý,

Chòi khuya nghiêng ánh trăng tà.

 

4.- Trăng đoàn viên

 

Lung linh vầng nguyệt cổ

Ngàn sông thoáng hiện trăng

Vẫn RẰM - tròn muôn thuở

Huyền diệu ánh tơ vàng.

 

5.- Dặm xưa

 

Bỏ lại dấu chân nguyên thuỷ

Mấy mùa mây trắng trôi xa

Sương đọng chiều hôm mộng mị

Đầu non quang ánh trăng ngà.

 

6.- Cuối ngàn

 

Đêm sắm tuồng dâu bể

Sương đọng ngoài hiên trăng

Thêu dài thêm mộng mị

Lạc vầng mây cuối ngàn

 

7.- Canh trường

 

Đá mòn phơi lối cũ

Sương rụng nẻo tà dương

Chim về non xanh ngủ

Vầng nguyệt sáng canh trường.

 

8.- Vẫn nguyên Rằm

 

Âm vang lời cát sỏi

Tình tự thuở ngàn năm

Theo hoài vầng trăng cổ

Lòng trăng vẫn nguyên Rằm.

 

9.- Tình trăng sao

 

Đầy vơi trà mấy bận

Thế sự tuồng lao xao

Mây trắng đường vô tận

Thức-ngủ tình trăng sao.

 

 

10.- Tam thiên tụng

 

Bài kinh tam thiên tụng

Ý kinh vi diệu lời

Cỏ hoa bừng cơn mộng

Mây trắng đầu non trôi.

 

11.- Rừng Sala

 

Bình minh thức,

mây lành nổi

Bóng nghiêng vàng sắc cà sa

Thế giới ba ngàn tụ hội

Bình yên theo từng sát na.

 

12.- Nỗi niềm

 

Khởi đi từ bao thuở

Qua mấy nẻo hoàng hôn

Chút nắng còn tạm bợ

Phong kín dấu rêu cồn.

 

13.- Vai gầy

 

Quảy lên vầng nhật nguyệt

Ngược xuôi chiều gió sương

Nhẹ tênh hồn dâu bể

Nhẹ tênh gánh vô thường.

 

14.- Sầu rụng

 

Trái sầu thiên cổ luỵ

Sầu rụng, mấy tiêu dao

Vo tròn cơn mộng tuý

Về ngủ dưới trăng sao.

 

  MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/05/2018(Xem: 10992)
Trong thời gian qua, Diễn Đàn Thi Ca Quảng Đức được đại chúng trong và ngoài nước hoan hỉ đáp ứng bằng những bài: Xướng Hoạ Thi Ngâm vô cùng ý nghĩa . Từ niềm vui đó , con viết bài này để trân trọng kính tặng các Thi nhân trên Diễn Đàn Thi Ca Quảng Đức với tấm lòng trân trọng niệm ơn tất cả quý vị đối với kho tàng Pháp Bảo của Đức Thể, đã học, đã tu, đã tiêu hóa được giáo lý nhiệm mầu để rồi tự mình có được những vần thơ hay, đượm sắc mầu chân lý....
02/05/2018(Xem: 10314)
MÊ NGỘ Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
02/05/2018(Xem: 12328)
Ta về luôn nhớ đến lời Phật dạy Thế gian vô thường vạn pháp là không Thì có chi ta lại phải bất đồng Rồi tất cả cũng đến từ huyễn mộng .
02/05/2018(Xem: 9664)
Mẹ thương con khi con trong lòng mẹ Mẹ thương con khi con chui vào đời Mẹ thương con khi con oà lên khóc Và thương cả khi con rống lên cười
02/05/2018(Xem: 8933)
Chuông vang thức tỉnh cho người Trong cơn mê - ngộ bời bời Thế Gian Thấm rồi Giáo Pháp Đạo Vàng Chuông ngân như tiếng vọng vang Tâm Từ
01/05/2018(Xem: 12023)
Mở mắt là đã nghe Kinh Lời giảng Chánh Pháp lắng thinh vào đầu Phải cho nguồn Đạo thấm sâu Lõi len tim óc mạch sầu bớt vơi.
01/05/2018(Xem: 10827)
Hãy lắng nghe tiếng thì thầm của Pháp Pháp là chân lý ngọn đuốc soi đường Pháp sẽ giúp ta nhận định tỏ tường Pháp hoàn hảo , và muôn đời tối thượng
30/04/2018(Xem: 12802)
YÊN BÌNH. Ta không đi đâu không về đâu. Trong mong muốn ẩn mầm đau khổ. Hạnh phúc về ngay ai diệt mong cầu. Khi nhắm mắt không về đâu hết. Mọi mong cầu nào có ở bên ta. Tung cánh xa bay giữa trời hỷ xả. Cảnh giới Niết bàn chẳng chấp có và không. Hãy bình yên chớ có tí buồn phiền. Nào năng lượng tạo thành đời bất hạnh. Minh Hội. Syd 14/3/MT 29/4/2018.
30/04/2018(Xem: 21408)
(Vần thơ đưa tiễn Phật tử Nguyễn Hướng Dương về cảnh giới an lành) Hôm nay ngày giỗ Tổ Hùng Vương Chợt nghe tin tức thật bi thương Một người giã biệt, đi theo Tổ Thôi, đã thôi rồi, Nguyễn Hướng Dương! Tôi nhớ khi xưa, em đến đây Trong một Khóa Tu để giải bày Kinh nghiệm trải qua bao sóng gió Gương sáng đời em, mấy ai tày?
29/04/2018(Xem: 16295)
Ngày xưa ở tại nước kia Có bà goá phụ Đề Vi rất giàu Chồng thời chết đã từ lâu Lại không con cái, u sầu mãi thôi Một thân goá bụa đơn côi Không người che chở, chẳng ai nương nhờ. Đúng theo phép thời bấy giờ Vì bà dòng dõi là Bà La Môn Nên khi cuộc sống u buồn Không như ý nguyện, lại luôn não phiền