Chân Tâm Diệu Dung (thơ)

07/11/201718:30(Xem: 17704)
Chân Tâm Diệu Dung (thơ)
 Duc The Ton 1


CHÂN TÂM DIỆU DỤNG -  (Bài xướng)

(Thích Chúc Hiền)
 
 
Chân tâm rỗng lặng thật vô biên,
Vốn tự xưa nay tỏa khắp miền...
Gặp cảnh, tuỳ cơ bày diệu ngữ,
Giao duyên, ứng lúc hiện chơn nguyên.
Ăn cơm, uống nước đều là đạo,
Cuốc đất, trồng khoai hết thảy thiền.
Tự tại thong dong nơi mọi việc,
Tháng ngày thanh thản đạo chu viên...!
 


CHÂN TÂM DIỆU DỤNG
  (PT Minh Đạo cẩn họa y đề)
Phật tánh dung thông nghĩa chẳng biên, 
Ba ngàn thế giới cũng không miền.
Tùy duyên bày phép lần chân tướng,
Độ pháp lập khuôn ứng bản nguyên.
Hằng thấy chúng sinh là đạo cả,
Luôn soi vạn loại vốn chơn thiền.
 Theo đèn Bát Nhã nâng vầng tuệ,
Thanh tịnh tâm trong rõ  mãn viên.
 
Ngày 2/11/2017
PT Minh Đạo
 
 
CHÂN TÂM DIỆU DỤNG
(Trai Dang Van Cẩn họa y đề)
 
Cõi tạm vô thường phải có biên.
 Từ bi PHẬT TỔ độ chung miền.
 Tâm ghìm chẳng thích làm điều ác.
 Dạ giữ luôn tìm việc thiện nguyên.
 Bỉ cực đừng than,hoài tĩnh trí.
 Giàu sang chớ cậy,mãi tu thiền.
 Cầu mong Đạo Pháp hằng soi tỏa.
 Chỉ lối đưa đường tất mãn viên.
 
                           3/11/17
                        Trai Dang Van



 
THỂ TÁNH DIỆU DỤNG
(Bài họa của thầy Thích Chúc Hiền)
 
Thể tánh như nhiên bặt nhị biên,
 Vô hình vô tướng biến thiên miền.
 Tuỳ cơ diễn thuyết khai nguồn đạo,
Ứng cảnh tuyên đàm xiễn cội nguyên,
 Liễu triệt chơn không, thông thánh giáo,
 Minh tri thật tướng, tỏ tâm thiền.
 Thời thời diệu dụng không ngăn ngại,
 Thể tánh châu viên, thể bản viên...!
 
Chúc Hiền



  CHÂN NHƯ TOẢ RẠNG
         ( Cẩn hoạ y đề )

Đạo lý nguồn chơn diệu lý thiên ,
Chân Như Phật Tánh toả khắp miền .
Sống đời ly dục bồi đức hạnh ,
Chuyển hoá thân tâm mãn ước nguyền .
Sức mạnh Trí Bi lòng thanh tịnh ,
Đêm ngày khắc phục ý tâm viên .
Thiền tâm soi sáng nguồn trí tuệ ,
Bất động như như đó là thiền .

            Ngày 28-11-2017
               Tánh Thiện
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2014(Xem: 20304)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 25776)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 25415)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19821)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16707)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 16445)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 21890)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 23334)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 18062)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông
13/01/2014(Xem: 16870)
Tử sinh, sinh tử đôi bờ Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa! Ngàn sau cho tới ngàn xưa Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần Để lòng lạc lối phong vân Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.