Quan Âm Cứu Khổ (thơ)

07/11/201718:23(Xem: 13515)
Quan Âm Cứu Khổ (thơ)
TTDong Tri

QUAN ÂM CỨU KHỔ
 
Nay ngày vía Quan Âm
Chúng con xin thành tâm
Dâng hương và đảnh lễ
Cầu Bồ Tát giáng lâm.
 
Lặn hụp giữa vô thường
Bao nhiêu cảnh bi thương
Nhà cửa nay sập đổ
Nước dâng đến tận giường…
 
Bão tố giăng ngập trời
Phận bạc, lệ sầu rơi
Ôi mênh mông bể khổ!
Sao giảm bớt, cạn vơi?
 
Bồ Tát thương chúng sanh
Giữa thác loạn tan tành
Chèo thuyền từ tế độ
Đến bờ giác an lành.
 
Bồ Tát Quan Thế Âm
Con luôn niệm trong tâm
Tham Sân Si bớt khởi
Cho Từ Bi nảy mầm.
 
Hóa thân đến với đời
Bồ Tát hiện khắp nơi
Người cho mền che lạnh
Cho mì gói cầm hơi…
 
Noi  gương sáng của Ngài
Ngàn mắt soi muôn loài
Ngàn tay chung hành động
Giảm nỗi khổ trần ai.
 
Con tu hạnh viên thông
Lắng nghe trọn tấm lòng
Chia sẻ bao tâm sự
Nặng trĩu tâm chúng sanh.
 
Cành liễu vóc nhẹ nhàng
Không bị gió gãy ngang
Con nguyện sống uyển chuyển
Không cố chấp, vướng mang.
 
Quán Tự Tại hành sâu
Không thấy Ngã nơi đâu
Sắc là Không, Không – Sắc
Tuồng đời ảo hóa thôi.
 
Ngài Tiêu Diện, Kim Cang
Hộ Pháp chốn Già Lam
Ma quân không quấy nhiễu
Đạo vàng sáng muôn phương.
 
Con đảnh lễ quy y
Hạnh lành nguyện tu trì
Tâm chúng sanh – Bồ Tát
Cảm ứng bất từ nghì !
 
Bao xấu ác rụng rơi
Một niềm thương cho đời
Tâm bồ đề vững chãi
An lành khắp nơi nơi.
 
                                Lễ Vía Quan Thế Âm, ngày 19 tháng 9 năm Đinh Dậu, PL 2561
                                Thích Đồng Trí
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2014(Xem: 18869)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 14728)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 15870)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 14309)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian
09/09/2014(Xem: 16086)
Không chỗ trú chẳng bến bờ Vẫn bầu rượu với túi thơ dặm dài Ngút mùa cuồng sĩ lai rai Nghêu ngao vô sự hát bài Hoa Nghiêm
09/09/2014(Xem: 19949)
Lung linh giọt sáng ngàn phương Đêm huyền diệu xuống nghe sương luân hồi Ngắm trăng ngắm cả cuộc đời Giữa mênh mông chợt ta ngồi ngắm ta
06/09/2014(Xem: 19536)
Cuộc đời sóng vỗ Đại đao Lời cha dạy bảo, con nào có quên Người cha đức rộng lại hiền Ân cần dạy bảo, khuyên người hồi tâm Tiền tài danh vọng chẳng cần Quyết noi gương Phật độ lần chúng sanh Hào quang tỏa sáng xung quanh Hiện thân Di-Lặc cứu đời độ nhân Tọa thiền phóng điển An lành Như như bất động, bóng Người từ bi
06/09/2014(Xem: 14427)
Ra vào cửa Phật cầu tỉnh ngộ Hiểu rõ chân tình thân tứ hải Đất, nước, gió, lửa đúc kết lại Vạn vật vô thường không quản ngại Phật pháp Như Lai nói chẳng sai Nước mưa một vị một không hai Hiểu được vô thường tâm chẳng ngại An nhiên tự tại chẳng bận ai
06/09/2014(Xem: 17966)
Tên thật : Nguyễn Kim Long Tên trong thơ : Nguyễn Thanh Tâm (Mặc Phương Tử) Nguyên quán: Đồng Sơn, Gò Công, Tiền Giang Sinh năm 1952, về sau còn 1956. Xuất thân từ gia đình làm nông Lưu lạc đến Sàigòn, quận 4 từ năm 1964. Đi học trường tiểu học Nguyễn Thái Học, Q.1, Saigon. phụ gia đình bán nước mía, bánh cam, chuối chiên, để tạm sống trong thời nhiễu loạn.
06/09/2014(Xem: 19802)
Thân con từ cội Bồ Đề Nổi trôi, trôi nổi bốn bề biển khơi Trùng dương sóng nỗi dập vùi Bao phen thoát nạn, quên ơn Mẹ hiền Bụi trần ám nhiễm si mê Quên lời Mẹ day tu nhiều càng si Cầu tinh tấn, sanh si mê Cầu Hỷ xả, thêm sân si Thuận cảnh quên ơn, Nghịch cảnh oán phận Sân si tham đắm bụi trần