Dấu Tang Thương (thơ)

03/11/201718:46(Xem: 10861)
Dấu Tang Thương (thơ)

dau tang thuong 2

DẤU TANG THƯƠNG
(Xin chia buồn cùng Anh Lê Doãn Dũng,
Có vợ và hai con gái (4 tuổi và 1 tuổi) bị lũ cuốn trôi ở Mù Cang Chải - Yên Bái)
 
Sao đang tâm gặm cây rừng
Ngoảnh lơ để nước dùng dằng can qua
Suối cầm đất trụt xót xa
Chiều xao xác gọi bầy tha thiết tìm
Hồn Hữu Loan nuối đồi sim
Buồn hơn thuở “chiều hoang biền biệt” *rồi…
Hoa màu tím ngắt chao ôi!
Đâu còn màu cũ của người xa xăm
Mây thường xé áo vô tâm
Nguyên sơ rừng rú mưa ôm dịu dàng
Chừ lũ hót quá ngang tàng
Em trôi chưa kịp lên trang vở đời
Vắng tênh chiều giọng ru hời
Cha thờ thẫn đứng níu trời quạnh hiu
Tìm con trong cõi phiêu diêu
Như đây thê thảm mấy chiều quặn đau
Bởi người gieo cuộc bể dâu
Trồng cơ hàn xuống cảnh đau đớn này!

Như Thị
*chữ của nhà thơ Hữi Loan
Tác giả bài Màu tím hoa sim
(Sanh 2 tháng 4-1916 – Mất 18 tháng 3-2010)

mau tim hoa sim-huu loan

Màu Tím Hoa Sim
Tác giả: Hữu Loan


Nàng có ba người anh
Đi bộ đội
Những em nàng còn chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh.

Tôi là người chiến binh
Xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo cưới,
Tôi mặc đồ quân nhân
Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân,
Nàng cười xinh xinh
Bên anh chồng độc đáo.
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi!

Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng đời chiến chinh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
Thì thương người vợ chờ
Bé bỏng chiều quê ...

Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con
Đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương
Tàn lạnh vây quanh ...

Tóc nàng xanh xanh
Ngắn chưa đầy búi
Em ơi!
Giây phút cuối
Không được nghe nhau nói
Không được trông thấy nhau một lần.

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa một mình
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...


Một chiều rừng mưa
Ba người anh
Trên chiến trường Đông Bắc,
Biết tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng.

Gió sớm thu về
Rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió thu về
Cỏ vàng chân mộ chí.

Chiều hành quân
Qua những đồi sim ..
Những đồi hoa sim ...,
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
Tím cả chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa.
Áo tôi sứt chỉ đường tà,
Vợ tôi chết sớm mẹ già chưa khâu


Bài thơ Màu Tím Hoa Sim, viết để khóc người vợ đầu tiên của ông là Lê Đỗ Thị Ninh, được nhà thơ Nguyễn Bính công khai cho đăng trên Trăm Hoa ở Hà Nội năm 1956, sau nhiều năm được truyền miệng. Ngoài Màu Tím Hoa Sim, bài Hoa Lúa của ông cũng là một bài thơ tình được ưa thích. Qua hơn 30 năm bầm dập hiện nay, ông sống khá vất vả tại quê nhà.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 16161)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18711)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 16699)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 16793)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 20262)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14310)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi
29/07/2014(Xem: 13394)
Gặp Thầy nhớ chị Hà Thanh Người Ca Sĩ ấy vang danh một thời Chị đi như lá Thu rơi Đời người sinh tử kiếp đời luân lưu !..
29/07/2014(Xem: 30552)
Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời Phải nên trân trọng nhé người ơi! Những ai còn mẹ còn hồng đỏ Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời
28/07/2014(Xem: 14956)
Em xin.. vừa đủ muộn phiền Để môi còn biết làm duyên nụ cười. Em xin vừa đủ niềm vui Để em biết sống ngọt bùi sẻ chia Em xin vừa đủ bạn bè Khi đời mưa gió.. vỗ về, ủi an. Em xin vừa đủ trái ngang Để thương thêm cảnh lầm than kiếp người. Em xin vừa đủ ơn đời Đề hồn chan chứa một trời yêu thương..