Dấu Tang Thương (thơ)

03/11/201718:46(Xem: 11256)
Dấu Tang Thương (thơ)

dau tang thuong 2

DẤU TANG THƯƠNG
(Xin chia buồn cùng Anh Lê Doãn Dũng,
Có vợ và hai con gái (4 tuổi và 1 tuổi) bị lũ cuốn trôi ở Mù Cang Chải - Yên Bái)
 
Sao đang tâm gặm cây rừng
Ngoảnh lơ để nước dùng dằng can qua
Suối cầm đất trụt xót xa
Chiều xao xác gọi bầy tha thiết tìm
Hồn Hữu Loan nuối đồi sim
Buồn hơn thuở “chiều hoang biền biệt” *rồi…
Hoa màu tím ngắt chao ôi!
Đâu còn màu cũ của người xa xăm
Mây thường xé áo vô tâm
Nguyên sơ rừng rú mưa ôm dịu dàng
Chừ lũ hót quá ngang tàng
Em trôi chưa kịp lên trang vở đời
Vắng tênh chiều giọng ru hời
Cha thờ thẫn đứng níu trời quạnh hiu
Tìm con trong cõi phiêu diêu
Như đây thê thảm mấy chiều quặn đau
Bởi người gieo cuộc bể dâu
Trồng cơ hàn xuống cảnh đau đớn này!

Như Thị
*chữ của nhà thơ Hữi Loan
Tác giả bài Màu tím hoa sim
(Sanh 2 tháng 4-1916 – Mất 18 tháng 3-2010)

mau tim hoa sim-huu loan

Màu Tím Hoa Sim
Tác giả: Hữu Loan


Nàng có ba người anh
Đi bộ đội
Những em nàng còn chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh.

Tôi là người chiến binh
Xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo cưới,
Tôi mặc đồ quân nhân
Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân,
Nàng cười xinh xinh
Bên anh chồng độc đáo.
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi!

Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng đời chiến chinh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
Thì thương người vợ chờ
Bé bỏng chiều quê ...

Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con
Đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương
Tàn lạnh vây quanh ...

Tóc nàng xanh xanh
Ngắn chưa đầy búi
Em ơi!
Giây phút cuối
Không được nghe nhau nói
Không được trông thấy nhau một lần.

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa một mình
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...


Một chiều rừng mưa
Ba người anh
Trên chiến trường Đông Bắc,
Biết tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng.

Gió sớm thu về
Rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió thu về
Cỏ vàng chân mộ chí.

Chiều hành quân
Qua những đồi sim ..
Những đồi hoa sim ...,
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
Tím cả chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa.
Áo tôi sứt chỉ đường tà,
Vợ tôi chết sớm mẹ già chưa khâu


Bài thơ Màu Tím Hoa Sim, viết để khóc người vợ đầu tiên của ông là Lê Đỗ Thị Ninh, được nhà thơ Nguyễn Bính công khai cho đăng trên Trăm Hoa ở Hà Nội năm 1956, sau nhiều năm được truyền miệng. Ngoài Màu Tím Hoa Sim, bài Hoa Lúa của ông cũng là một bài thơ tình được ưa thích. Qua hơn 30 năm bầm dập hiện nay, ông sống khá vất vả tại quê nhà.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/2017(Xem: 12794)
Đời ai cũng có lỗi lầm Lấy tâm tha thứ rất cần trước tiên Thương nhau xoá bỏ tị hiềm Giúp nhau xoá sạch nỗi niềm trái oan .
25/06/2017(Xem: 13264)
Chuông cổ trăm năm Sư bán đi Lấy tiền trả nợ chẳng nghĩ suy Vướng vào ma tuý mong tàng trữ Một đời tu đạo chẳng còn chi .
24/06/2017(Xem: 9233)
QUAY VỀ Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà. Từng ngày mãi dần qua, Hoàng hôn chim về tổ. Lặng yên rồi chìm đắm. Lẩn thẩn một mình ta. Sinh ra rồi già chết, Luẩn quẩn một vòng đời. Sinh tồn cùng hoại diệt, Biết bao giờ được ngơi. Gốc rễ và cội nguồn. Vô định rồi lang thang, Chân xiêu cùng gối mỏi, Kiếp người vẫn dỡ dang. Trải qua bao hoạn nạn, Nhiệp chướng quá sâu dày. Đi qua rồi để lại, Cứ thế mãi vòng quay. Tâm mê theo lối cũ, Bám chặt đã lâu ngày. Gập ghềnh nhiều chướng ngại, Tinh tấn nguyện đổi thay. Hôm nay lại gặp đây, Thế gian quả là vậy, Tùy duyên mà động tĩnh. Tâm sáng sẽ hiện bày. Phật dạy hãy buông ra, Buộc tâm từng sát na. Nương pháp về chốn cũ, An lạc cõi Ta bà. Nguyện đời bớt gian nan, Luân hồi theo nghiệp chướng, Chúng sinh đều ngộ thấu, Lệ đẫm bớt tuôn tràn. Bát Nhã hằng tỏa chiếu, Pháp tánh khắp đất trời, Thanh tịnh cùng mầu nhiệm. Xóa sách nhữ
22/06/2017(Xem: 13779)
Giàn khoang 981 lại tiến vào Biển Đông tờ báo Thanh Niên trong nước đưa tin , nhưng sau đó lại gỡ xuống . Trung Quốc giàn khoang lại tiến vào Việt Nam yêu dấu tự thưở nào Quê hương biển nhớ người con Việt Cả nước trong ngoài nắm tay nhau .
21/06/2017(Xem: 13553)
Duyên lành Thầy đã xuất gia, Bốn mươi năm chẳng như là chiêm bao Lăng Nghiêm vang vọng thuở nào Mà trong tiềm thức Ưu đàm rộ bông
21/06/2017(Xem: 12346)
Thị Ngạn Am ẩn hiện Mây trắng bay ngang đồi Tinh mơ sương còn đọng Côn trùng thay tiếng kinh
21/06/2017(Xem: 13660)
Trong đời tôi, có được hữu duyên gặp những pháp hữu, những người anh cùng chí nguyện và những anh chị trong văn học nghệ thuật xa gần, trong đó có anh Lưu Nguyễn Đạt. Ông là một hoạ sỹ, luật sư, nhà thơ và có nhiều học vị từ giáo sư đến tiến sỹ v.v… nhưng chúng tôi quen biết nhau và đến với nhau chỉ vì một tấm lòng trong sáng và hướng thiện, cũng không ngoài mục đích trở về với mái nhà dân tộc, mái nhà tâm linh và mái nhà nhân loại. Anh Lưu Nguyễn Đạt đã mời tôi nói về thơ của anh, nhưng làm sao chúng tôi nói hết được sức viết và cái tâm của ông trong hơn 50 năm qua. Cũng làm thơ như anh, chúng tôi hiểu được mỗi b
20/06/2017(Xem: 11109)
Tình cha nghĩa rộng bao la Âm thầm như núi cao xa ngút trời Bao năm cuộc sống đổi dời Vui buồn cha mãi một đời vì con .
20/06/2017(Xem: 10732)
Cuộc sống trăm năm có nghĩa gì ? Ở ăn mặc nghỉ cứ liên chi Chạy theo ngũ dục mờ tâm tánh Tháng rộng năm dài chẳng được chi .
18/06/2017(Xem: 14641)
NẮNG CÒN TRONG ĐÊM "Còn Cha gót đỏ như son Đến khi Cha mất gót con đen xì" Câu ca trôi với tháng ngày Ngậm ngùi nghiền ngẫm nhìn mây ngắm trời Gọi thầm hai tiếng "Cha ơi!"