Đôi lời mộc mạc

20/10/201720:40(Xem: 12165)
Đôi lời mộc mạc



thanh nien vn

Đôi lời mộc mạc

Viết cho đàn em đi sau.

 

Nam sinh mà đánh lộn đã khó coi

Nữ sinh mà đấm đá nhìn sao được

 

Thời đi học là cái thời đẹp nhất

Tuổi học trò là cái tuổi Thần Tiên

Sao các em vội đánh đổ lãng quên

Hãy nhớ nhé đừng gây ra thêm nữa

 

Hay ho gì đánh nhau như cơm bữa

Học đòi gì chửi bới tựa cá tôm

Vậy mà tái diễn đây đó lềnh khênh

Em đã tạo một vết đen to lớn

 

Hãy chấm dứt và từ nay kết thúc

Để cái cao cái đẹp của học đường

Cái tuổi ngà cái tuổi ngọc mến thương

Viết lại nét trinh nguyên trên giấy trắng

 

Đẹp biết mấy tung tăng tà áo trắng

Thương biết mấy tuổi trong trắng học trò

Đói nghèo kham khổ thiếu thốn chẳng lo

Ngày hai buổi đến trường là hơn hết

 

Cần nơi các em chăm lo đèn sách

Mong nơi các em học giỏi ngoan hiền

Sống như Thiên Thần, tuổi ngọc tuổi tiên

Khi từ giã là Thần Tiên biến mất

 

Sung sướng gì học đòi làm người lớn

Làm người lớn khổ lắm các em ơi

Thử nhìn đi, họ cũng nói cũng cười

Nhưng tiếng nói không trong và nụ cười khô héo

 

Khi lớn lên tự các em sẽ hiểu

Tuổi học đường đừng vội biết mà chi

Cõi trần gian muôn thuở vẫn thầm thì

Kiếp nhân gian ngàn đời luôn khắc khoải

 

Là sự thật Cõi Diêm Phù trôi nổi

Là chân lý Biển khổ mọi chúng sinh

Người lớn thì trả trước đủ cực hình

Các em thì trả sau đâu có chậm

 

Câu khuôn vàng "Chạy trời không khỏi nắng"

Lời thước ngọc "Cái nợ kiếp con người"

Thật ê chề và khốn nỗi em ơi

Trừ những bậc hiền nhân và thánh đức

 

Câu: "Thoắt sinh ra thì đà khóc chóe

Trần có vui sao chẳng cười khì"

Nghĩa đen nghĩa bóng trúng phóc chi li

Đối trả suốt đời không sai ngằn mé

 

Các em đi học giỏi chữ giỏi nghĩa

Còn tôi chưa hết lớp ba trường làng

Nói tuổi thì nay thuộc dạng lão làng

Các em đừng trách đôi lời mộc mạc.

 

Ngày 19-10-2017

TNT Mặc Giang  



 sinh vien vn

Xin đừng đạp đổ

 

Tiền như rừng mà bất nghĩa cũng hết

Bạc như biển mà bất lương cũng tiêu

Tổ Tiên dạy đừng hờ hững dễ duôi

Cổ Đức khuyến chớ thờ ơ mang họa

 

Phú quý nhất là Ông Bà Cha Mẹ

Giàu sang nhất là bà con họ hàng

Tình ruột thịt máu mủ quý hơn vàng

Nơi chôn nhau cắt rốn trọng hơn ngọc

 

Sá gì một mảnh ruộng vườn bãi đất

Đáng gì một mo của cải bạc tiền

Anh chị em giành giựt húc như điên

Còn con cháu giết Ông Bà Cha Mẹ

 

Cái câu cao đẹp "Quyền huynh thế Phụ"

Cái câu dễ thương "Chị như Mẫu thân"

Và câu "Anh em như thể tay chân"

Hay "Chị ngã em nâng", yêu dấu quá

 

Em bé mồ côi suốt đời nhớ Mẹ

Bao người cô thân trọn kiếp trông Cha

Kẻ trơ vơ sầu muộn vọng Ông Bà

Đạo "Con hiền cháu thảo" hằng vĩnh trụ

 

Nhà hạnh phúc là gia đình đoàn tụ

Cửa an vui là trên dưới thuận hòa

Đẹp hơn bông và thơm ngát hơn hoa

Sao tàn phá và gây ra nông nỗi

 

Học hoang đàng sống đốn hư tội lỗi

Ham ăn chơi luôn sa ngã ngoài đường

Vòi vĩnh tiền không được thành bất lương

Hết trộm cắp rồi đắm chìm loạn trí

 

Giết Cha Mẹ thì còn gì để nói

Hại Ông Bà ra thể thống chi đâu

Tội lỗi tày trời mang nặng trên đầu

Lầm lỡ như núi làm sao trả nổi

 

Đừng đổ thừa bởi thế thời nghiêng ngửa

Đừng chạy trốn lầm lỡ với vô tình

Cái câu "Nghèo cho sạch, rách cho thơm"

"Của bất nghĩa bọt bèo phơi sông biển"

 

Là con cháu giống Rồng Tiên văn hiến

Là dòng dõi của con Lạc cháu Hồng

Năm ngàn năm rực sáng hơn sắt son

Đừng đạp đổ nát bùn đen quện cáu!

 

Ngày 19-10-2017

TNT Mặc Giang  

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/2022(Xem: 7915)
Tồi tàn khô mộc ỷ hàn lâm Kỷ độ phùng xuân bất biến tâm Tiều khách ngộ chi du bất cố Dĩnh nhân na đắc khổ truy tầm.
27/03/2022(Xem: 11077)
Văn, Tư, Tu thăng tiến mỗi ngày khi học Đạo Tuỳ thuộc hoàn cảnh , môi trường, căn cơ bản thân Dựa vào kinh sách, trải nghiệm của hiền nhân ( danh ngôn ) Vẫn có đôi lúc bâng khuâng … Làm sao hiểu giá trị thời gian thêm một chút ! Đã sử dụng chúng hiệu quả đúng tốt (1)
26/03/2022(Xem: 8064)
Nơi chùa Vô Tự, Trên đường Không Lộ , Thành phố Vô Ưu, Tiểu bang Cực Lạc.
26/03/2022(Xem: 8541)
Sống đời bi trí hộ muôn sinh Thúc liễm thân tâm trải nghĩa tình Dưỡng khí tồn thần tăng tuổi thọ Tầm hoa thái nhụy phí xuân xanh Lang thang phóng đãng nhà hư nát Tích thiện tu nhân vạn sự thành Kim cổ luôn chê hàng tục tử Thanh tao vạn thuở mãi nêu danh
25/03/2022(Xem: 9794)
Con Kính tặng Cụ Bà Tâm Thái (Mẫu thân của TT Tâm Phương, TT Nguyên Tạng, NS Tâm Vân) bài thơ này, vì Cụ Bà đã cho chúng con thêm niềm tin và hạnh tinh tấn, mỗi ngày Cụ Bà miên mật hai thời niệm Phật sáng- tối, ngoài thời gian này cụ bà lúc nào cũng giữ mình trong đời sống chánh niệm, tay không rời chuỗi hạt và nghe pháp thoại. Đó là hạnh phúc giản đơn mà ít người biết hưởng ? Kính chúc Cụ Bà Tâm Thái sống lâu trăm tuổi để tiếp tục lan toả hạnh tinh tấn đến cho mọi người. HH
23/03/2022(Xem: 7226)
Kiếp con người sướng vui hay đau khổ? Câu hỏi này đặt dấu hỏi chính ta Quả và Nhân muôn kiếp mới chính là Tốt hay xấu do Duyên ta tạo tác.
21/03/2022(Xem: 13595)
Bạn đã từng yêu thơ, đã từng đọc thơ, đã từng làm thơ, đã từng say đắm với thơ... tôi tin rằng bạn sẽ đứng tim khi đọc tới những dòng: cổng chùa khuya chưa khép bầy sao rủ nhau về soi trong hồ nước biếc tiếng hạc buồn lê thê Tôi đã đứng tim như thế, đã kinh ngạc đọc đi đọc lại các dòng thơ trên. Tôi đã nghiêng đầu, áp tai sát trang giấy để nghe xem tiếng hạc buồn lê thê thế nào. Tôi đã nghiêng trang giấy qua lại để xem có ngôi sao nào rơi ra từ giữa những dòng thơ. Khi đó, tôi đã thắc mắc vì sao có hình ảnh cổng chùa chưa khép trong thơ, có phải vì nhà sư thi sĩ đã đi lạc nơi phố chợ và quên mất lối về.
21/03/2022(Xem: 7226)
Sống an yên giữa dòng đời hối hả Đơn giản biết đủ trong mọi nhu cầu Giữ lòng thanh tịnh tu học chuyên sâu Điều không như ý …vẫn diễn ra suôn sẻ !
20/03/2022(Xem: 9854)
Những tưởng Ninh Giang Thu Cúc sẽ gác bút sau tập nhận định “Đọc Kiều Thương Khách Viễn Phương” nhưng nào có được - bởi nghiệp dĩ đeo mang nên mới có Kiều Kinh gởi đến quý vị. Với tuổi tác và bệnh trạng – tác giả muốn nghỉ viết để duy dưỡng tinh thần, trì chú niệm kinh và chung sống an yên cùng căn bệnh nghiệt ngã là xẹp cột sống lưng... Thế nhưng; với tiêu chí – còn thở là còn làm việc, tác giả không cam chịu là người vô tích sự vì thế NGTC vẫn viết (dù trong tư thế khó khăn) mong đóng góp chút công sức nhỏ nhoi cho nền Văn học nước nhà.
19/03/2022(Xem: 17879)
Thuở xưa có một anh kia Nấu đường cát trắng chuyên nghề đã lâu Một hôm đang bận, chợt đâu Có ông khách nọ sang giàu đến thăm