Đôi lời mộc mạc

20/10/201720:40(Xem: 12385)
Đôi lời mộc mạc



thanh nien vn

Đôi lời mộc mạc

Viết cho đàn em đi sau.

 

Nam sinh mà đánh lộn đã khó coi

Nữ sinh mà đấm đá nhìn sao được

 

Thời đi học là cái thời đẹp nhất

Tuổi học trò là cái tuổi Thần Tiên

Sao các em vội đánh đổ lãng quên

Hãy nhớ nhé đừng gây ra thêm nữa

 

Hay ho gì đánh nhau như cơm bữa

Học đòi gì chửi bới tựa cá tôm

Vậy mà tái diễn đây đó lềnh khênh

Em đã tạo một vết đen to lớn

 

Hãy chấm dứt và từ nay kết thúc

Để cái cao cái đẹp của học đường

Cái tuổi ngà cái tuổi ngọc mến thương

Viết lại nét trinh nguyên trên giấy trắng

 

Đẹp biết mấy tung tăng tà áo trắng

Thương biết mấy tuổi trong trắng học trò

Đói nghèo kham khổ thiếu thốn chẳng lo

Ngày hai buổi đến trường là hơn hết

 

Cần nơi các em chăm lo đèn sách

Mong nơi các em học giỏi ngoan hiền

Sống như Thiên Thần, tuổi ngọc tuổi tiên

Khi từ giã là Thần Tiên biến mất

 

Sung sướng gì học đòi làm người lớn

Làm người lớn khổ lắm các em ơi

Thử nhìn đi, họ cũng nói cũng cười

Nhưng tiếng nói không trong và nụ cười khô héo

 

Khi lớn lên tự các em sẽ hiểu

Tuổi học đường đừng vội biết mà chi

Cõi trần gian muôn thuở vẫn thầm thì

Kiếp nhân gian ngàn đời luôn khắc khoải

 

Là sự thật Cõi Diêm Phù trôi nổi

Là chân lý Biển khổ mọi chúng sinh

Người lớn thì trả trước đủ cực hình

Các em thì trả sau đâu có chậm

 

Câu khuôn vàng "Chạy trời không khỏi nắng"

Lời thước ngọc "Cái nợ kiếp con người"

Thật ê chề và khốn nỗi em ơi

Trừ những bậc hiền nhân và thánh đức

 

Câu: "Thoắt sinh ra thì đà khóc chóe

Trần có vui sao chẳng cười khì"

Nghĩa đen nghĩa bóng trúng phóc chi li

Đối trả suốt đời không sai ngằn mé

 

Các em đi học giỏi chữ giỏi nghĩa

Còn tôi chưa hết lớp ba trường làng

Nói tuổi thì nay thuộc dạng lão làng

Các em đừng trách đôi lời mộc mạc.

 

Ngày 19-10-2017

TNT Mặc Giang  



 sinh vien vn

Xin đừng đạp đổ

 

Tiền như rừng mà bất nghĩa cũng hết

Bạc như biển mà bất lương cũng tiêu

Tổ Tiên dạy đừng hờ hững dễ duôi

Cổ Đức khuyến chớ thờ ơ mang họa

 

Phú quý nhất là Ông Bà Cha Mẹ

Giàu sang nhất là bà con họ hàng

Tình ruột thịt máu mủ quý hơn vàng

Nơi chôn nhau cắt rốn trọng hơn ngọc

 

Sá gì một mảnh ruộng vườn bãi đất

Đáng gì một mo của cải bạc tiền

Anh chị em giành giựt húc như điên

Còn con cháu giết Ông Bà Cha Mẹ

 

Cái câu cao đẹp "Quyền huynh thế Phụ"

Cái câu dễ thương "Chị như Mẫu thân"

Và câu "Anh em như thể tay chân"

Hay "Chị ngã em nâng", yêu dấu quá

 

Em bé mồ côi suốt đời nhớ Mẹ

Bao người cô thân trọn kiếp trông Cha

Kẻ trơ vơ sầu muộn vọng Ông Bà

Đạo "Con hiền cháu thảo" hằng vĩnh trụ

 

Nhà hạnh phúc là gia đình đoàn tụ

Cửa an vui là trên dưới thuận hòa

Đẹp hơn bông và thơm ngát hơn hoa

Sao tàn phá và gây ra nông nỗi

 

Học hoang đàng sống đốn hư tội lỗi

Ham ăn chơi luôn sa ngã ngoài đường

Vòi vĩnh tiền không được thành bất lương

Hết trộm cắp rồi đắm chìm loạn trí

 

Giết Cha Mẹ thì còn gì để nói

Hại Ông Bà ra thể thống chi đâu

Tội lỗi tày trời mang nặng trên đầu

Lầm lỡ như núi làm sao trả nổi

 

Đừng đổ thừa bởi thế thời nghiêng ngửa

Đừng chạy trốn lầm lỡ với vô tình

Cái câu "Nghèo cho sạch, rách cho thơm"

"Của bất nghĩa bọt bèo phơi sông biển"

 

Là con cháu giống Rồng Tiên văn hiến

Là dòng dõi của con Lạc cháu Hồng

Năm ngàn năm rực sáng hơn sắt son

Đừng đạp đổ nát bùn đen quện cáu!

 

Ngày 19-10-2017

TNT Mặc Giang  

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/11/2015(Xem: 12574)
Về đây ngồi dưới cội già Nguồn xưa tiên tổ ông bà xới vun Nặng lòng tim nhịp yêu thương Lệ rơi trái lối ngược đường vào trong Thẹn thay hồ thỉ tang bồng
30/11/2015(Xem: 10495)
Chân trần đạp núi băng nương Tóe tươm máu đỏ bón ươm chồi mầm Thiêng liêng tỏa ngát hương trầm Bài ca ngất ngưỡng, chiêng cồng âm vang
30/11/2015(Xem: 12149)
Rồi cũng qua đi những nhọc nhằn Đường đời mấy độ bước trầm, thăng Niềm vui, nỗi khổ tìm mây khói Còn lại yên bình mỗi bước chân.
14/11/2015(Xem: 14468)
Khi ta hộ trì cho chính ta là ta đang hộ trì cho người khác. Khi ta hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì cho chính ta. - Này các thầy, thế nào là trong khi hộ trì cho mình ta hộ trì cho người khác? Và thế nào là trong khi hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì co mình ? Bằng cách nhẫn nhịn, bất hại và tình thương. Khả năng giúp đỡ người khác của ta hoàn toàn phụ thuộc vào sự vững vàng và quân bình của chính mình. (Kinh Tương Ưng Bộ 47.19) Namo Buddhaya
12/11/2015(Xem: 19359)
Sinh ra trên mảnh đất quê hương miền Trung; Quảng Ngãi là một trong những tỉnh nghèo nhất của Việt Nam. Khí hậu rất khắc nghiệt. Nắng gắt bỏng da giữa mùa hè, lạnh buốt da thịt giữa mùa đông. Bảo táp, lụt lội liên miên hằng năm. Do đó dân vùng quê xứ tôi sinh ra và lớn lên trong cảnh bần hàn thiếu thốn tất cả mọi mặt; thêm vào đó là thời kỳ chiến tranh loạn lạc liên miên, chỉ mong sao học cho đến hết tiểu học cũng là điều khó huống hồ là đi xứ khác học, được đi ra nước ngoài học và nay được định cư nơi xứ sở may mắn nầy.
27/10/2015(Xem: 12964)
Trên dưới Trời “ta” là người độc nhất Chỉ có “ta” quyết định hết mọi điều “Ta” tu hành bao nghiệp chướng đều tiêu Theo ngũ dục “ta” tốn nhiều năng lực “Ta” phụng sự khiến lớn dần công đức Hưởng thụ thời “ta” đày đọa phước tiêu Để sinh tồn “ta” tạo tội đủ điều Khi giác ngộ “ta” quay đầu là bến
25/10/2015(Xem: 14595)
Những máy bay ném bom chiến lược tàng hình trông dễ sợ. Những hỏa tiễn siêu thanh liên lục địa xé trời như sấm nổ. Những tàu ngầm âm thầm dưới đáy biển mang đầu đạn hạt nhân. Người ta bảo đó là những phương tiện giữ gìn hòa bình thế giới. Rồi biết bao phi cơ tàng hình mang đầy hỏa tiễn. F-22, F-16, F-35… Những biệt kích, lực lượng đặc nhiệm mang đầy vũ khí ít người biết. Trên không máy bay không người lái rình mò.
22/10/2015(Xem: 17787)
Khi vừa thức giấc mỗi ngày Bạn ơi hãy nghĩ thân này hôm nay Thật là may mắn lắm thay Vẫn còn tỉnh dậy với đầy niềm vui.
12/10/2015(Xem: 17033)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh