Tuổi trẻ thơ (thơ)

20/10/201715:41(Xem: 13806)
Tuổi trẻ thơ (thơ)

hoc_sinh_tieu_hoc

Tuổi trẻ thơ  

 

Áo trắng thương thương tuổi học trò

Bay bay trước gió thật nên thơ

Long lanh giọt nắng loan trên áo

Kết nụ thần tiên dệt mộng mơ

 

Áo trắng tung tăng dưới mái trường

Giọng cười tiếng nói nghe thân thương

Tâm hồn trong trắng như trang giấy

Phác họa tương lai thuở học đường

 

Học hành góp nhặt những tinh hoa

Văn hóa văn chương của nước nhà

Kết hợp Đông Tây cùng thế giới

Tự mình trổi khúc nhạc trường ca

 

Chiếc ghế thân thương của mái trường

Khắc ghi hình bóng nhả tơ vương

Một mai từ giã không còn nữa

Chiếc ghế buồn hiu nhỏ ngấn sương

 

Cũng áo trắng tinh cũng học trò

Mà sao là lạ nhận không ra

Mỗi năm xong học thì lên lớp

Bỏ lại mình ta ta với ta

 

Bỏ luôn lối nhỏ thường đi qua

Bỏ cả mân mê vạc áo tà

Khoảng trống lan man vờn gió đẩy

Bụi mờ lỗ chỗ nhạt sương pha

 

Thế mới là cái tuổi học đường

Ươm mơ dệt mộng nhẹ vương vương

Thần Tiên nhẹ bước lung linh quá

Cho cõi nhân gian phút não buồn

 

Chưa hẳn, giúp đời bớt mộng du

Vẽ chi mây trắng với suơng mù

Ô hay đêm tối con đom đóm

Chút sáng lập lòe cũng sáng ru

 

Thế mới là đang thuở học trò

Đói no ấm lạnh có chi lo

Chứ đâu ma qủy còn than thở

Thứ đệ xưa nay đoạt tĩnh bơ

 

Thật quý thuơng em là học trò

Nếu là người lớn chẳng hề lo

Cái trò ranh nhãi trẻ con ấy

Đất thấp trời cao rã cánh cò

 

Cho em xin lại tuổi ngây thơ

Cái tuổi hồn nhiên của học trò

Cái tuổi trắng trong như giấy trắng

Cái thời đẹp nhất thuở còn thơ

 

Các em vui hưởng tự nhiên đi

Hết khóc rồi vui cười mỉm chi

Đôi mắt sáng lên nhìn bẽn lẽn

Thu Đông chưa chín Hạ Xuân thì

 

Vui học giỡn chơi dưới mái trường

Học xong đuổi bướm chạy quanh đường

Về nhà đẫm ướt Mẹ nhìn hỏi

Đuổi bướm chẳng xong té ngập mương

 

Đêm đêm cút bắt nhảy cò cò

Học ít chơi nhiều chẳng biết lo

Bài tập nhiều ô còn bỏ trống

Thập thò òa khóc "trả Thầy Cô"

 

Hình dung mượn bút viết cho em

Hồi tưởng tuổi thơ mà phát thèm

Hơn nửa kiếp đời lùi quá khứ

Hoen mờ mấy lớp đá lên men

 

Đàn cháu của tôi cũng học trò

Đêm đêm học vội ngủ không no

Sáng trưng dụi mắt hoen hoen đỏ

Cơm nguội lủm nhanh chạy hỏng dò

 

Vậy mà cảm thấy thương làm sao

Cái tuổi ấu thơ giấc mộng đào

Xanh đỏ trắng đen đem vẽ mộng

Vẽ gì vội đáp vẽ chiêm bao!

 

Ngày 20-10-2017

TNT Mặc Giang  
 
------------
 hoc-sinh

 

Tuổi trẻ Việt Nam

 

Tuổi trẻ là mầm non hôm nay

Thanh niên là nền móng ngày mai

Học sinh lứa tuổi cần nung đúc

Mâu thuẫn chẳng sờn sỏi đá chẳng phai

 

Tuổi trẻ là mầm măng hôm nay

Thanh niên là tre xanh ngày mai

Học sinh thời kỳ nhồi sinh lực

Đứng vững dưới cờ muôn vạn bàn tay

 

Tuổi trẻ là tương lai quốc gia

Thanh niên là rường cột nước nhà

Học sinh giai đoạn rèn tâm trí

Tôi luyện sắt son chống đỡ sơn hà

 

Tuổi trẻ đầy sức sống tình thương

Thanh niên đem nhuệ khí xây đường

Học sinh đan tâm mài đèn sách

Chữ nghĩa cấu thành muôn vạn binh nhung

 

Vinh dự thay Tuổi trẻ Việt Nam

Thanh niên sinh viên học sinh tiến lên

Anh thư anh hùng kiên cường bất khuất

Con cháu Vua Hùng vĩnh trụ giang san

 

Tự hào thay Tuổi trẻ Việt Nam

Thanh niên sinh viên học sinh hiên ngang

Quyết ngẩng cao đầu không hề lui bước

Dân tộc Việt Nam máu đỏ da vàng

 

Tuổi trẻ thanh niên sinh viên học sinh

Sinh ra lớn lên trên nước non mình

Thế hệ đi trước đan thanh sử ngọc

Thế hệ đi sau gấm vóc quang vinh

 

Đất nước Việt Nam từ thuở Văn Lang

Huyết thống truyền lưu con Lạc cháu Hồng

Năm ngàn năm trước rạng ngời tổ quốc

Năm ngàn năm sau rực sáng núi sông.

 

Ngày 20-10-2017

TNT Mặc Giang  

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2025(Xem: 2888)
Thường kiến tự kỷ quá Bất thuyết tha nhân phi Tha phi ngã bất phi Ngã phi tự hữu quá Tâm trụ niệm Phật trung Vô phi diệc vô quá Dịch nghĩa: Thường tự thấy lỗi mình Không nói lỗi người khác Người sai ta không chê Ta chê ta có lỗi Tâm trụ trong niệm Phật Không chê cũng không lỗi
18/07/2025(Xem: 3127)
Ngay khi mới đắc Đạo, Chính Đức Phật Thích Ca Tìm ra Con Đường ấy Để dẫn dắt chúng ta. Đó là Bát Chánh Đạo. Tám Con Đường sau đây. Người tu hành chiêm nghiệm Và ghi nhớ hàng ngày. Thứ nhất là Chánh Kiến. Đức Phật dạy chúng sinh Chánh Kiến là hiểu đúng Về Đạo và về mình.
18/07/2025(Xem: 3206)
Đời là khu rừng rậm Mà ta, khách lữ hành. Nhiều cám dỗ, cạm bẫy. Đời nhiều dữ, ít lành.
14/07/2025(Xem: 4438)
Vẫn biết nên hạn chế sử dụng 2 chữ …GIÁ NHƯ, NẾU Nhưng bổng một ngày lòng dậy sóng, chán chường Quay về lại tìm đến những tác phẩm thân thương Mượn từng câu trích đoạn, hướng dẫn thêm động lực!
09/07/2025(Xem: 2911)
Một cánh gió rơi nghiêng Trôi qua miền tịch lặng Chiếc lá nằm yên ắng Giữa sân Chùa thênh thang
02/07/2025(Xem: 3767)
Ngát trên miền thảo nguyên mênh mông Chùa vươn lên như búp sen hồng Hương Chánh Pháp lan xa vô tận Độ muôn loài vượt thoát trầm luân Mỗi giấc tối tâm hương trì nguyện Ơn Tam Bảo phù trợ chúng sinh Vượt bể khổ băng qua trường mộng Cõi Ta Bà đầy khắp thiện duyên!
01/07/2025(Xem: 2966)
Những gì chân giá trị sẽ không bị phủ lấp! Bằng sự khiêm cung chân thành học hỏi tâm sẽ nở hoa Đón nhận đạo lý từ khắp phương xa Bằng sự lặng yên tỉnh thức, gỡ nhẹ từng lớp bụi
01/07/2025(Xem: 2669)
Tháng bảy, một Tây, lúc 6 giờ Hừng đông quê mẹ tựa bài thơ Trống chuông Bát Nhã đồng vang vọng Chúc nguyện nước non vững cõi bờ.
01/07/2025(Xem: 13582)
Truyện Cổ Tích "Con Chim Tu Hú", Mùa mưa là khoảng thời gian tuyệt vời để những mầm sống mới bắt đầu hồi sinh trên các cánh rừng mưa nhiệt đới. Loài thực vật khoác trên mình tấm áo mới xanh non và đâu đó trong rừng, các vùng đất ngập nước, từng bụi lau, sậy cũng vươn mình phát triển. Đó là nơi trú ngụ, làm tổ lý tưởng của một số loài chim chích đầm lầy thuộc giống Locustella.
30/06/2025(Xem: 3572)
Cho đến một ngày, tôi gặp một nhà sư, có lẽ trẻ hơn tôi đến gần hai thập niên. Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.