Truyện Thơ: Nước Mắt Người Tu Hành

07/10/201719:32(Xem: 16916)
Truyện Thơ: Nước Mắt Người Tu Hành

Duc The Ton 1

NƯỚC MẮT

NGƯỜI TU HÀNH

 

Vị cao tăng đắc đạo rồi

Tính ra thấm thoắt nửa đời xuất gia

Tu nơi thiền viện phương xa

Dứt tình quyến luyến quê nhà từ lâu,

Nơi thanh tịnh, chốn thẳm sâu

Nhà sư nghiên cứu đạo mầu chuyên tâm

Giờ đây học vấn uyên thâm

Lại thêm phẩm hạnh sáng ngần treo gương

Bao nhiêu đệ tử bốn phương

Tìm sư học đạo, xin nương cửa thiền.

*

Sư truyền: "Thế tục tình riêng

Chớ nên lưu luyến, chớ nên buộc ràng

Mới mong giác ngộ đạo vàng

Giải trừ cố chấp tiềm tàng bản thân

Chỉ khi vượt được nguy nan

Vượt rào tình, dục vô vàn thương đau

Mới mong giải thoát được mau,

Trần gian vạn vật trước sau vô thường!"

*

Một ngày từ chốn cố hương

Có người lặn lội tìm đường ghé ra

Báo tin sư rõ chuyện nhà:

"Con trai độc nhất vừa qua đời rồi

Sau cơn bệnh mấy năm trời!"

Nghe xong tin dữ mọi người xôn xao

Vội vàng đệ tử họp nhau

Bàn xem nên báo tin vào hay không

Ngại sư đau đớn cõi lòng

Vì tình máu mủ dễ hòng buông trôi.

Sau khi bàn thảo hết lời

Cho rằng sư đã xa nơi gia đình

Chẳng còn vương vấn thường tình

Ba mươi năm mãi lánh mình ẩn tu

Chưa hề ra khỏi cổng chùa

Quanh năm thiền định, suốt mùa kệ kinh:

"Tin nhà cứ báo thật tình

Há đâu mà sợ thầy mình bi thương!"

*

Vừa nghe tin dữ cố hương

Nào ngờ thầy lại lệ vương tràn trề

Đau lòng bật khóc não nề

Chẳng e đệ tử cười chê chút nào,

Mọi người kinh ngạc biết bao

Đâu dè phản ứng thầy sao thường tình

Tưởng thầy hết lụy gia đình

Coi thường câu chuyện tử sinh lâu rồi.

Vây quanh đệ tử im hơi

Thời gian lặng lẽ dần trôi nặng nề,

Chợt đâu có kẻ vội quỳ

Và nêu ra thắc mắc kia hỏi thầy.

*

Thở dài sư khẽ giãi bày:

"Những điều ta dạy hàng ngày sai đâu!

Các con phải nhớ trước sau

Tự lo giác ngộ cho mau thân mình,

Tuy nhiên lợi ích chúng sinh

Các con cũng chớ vô tình mà quên

Bản thân ích kỷ chớ nên

Lo phần mình, cũng lo thêm cho người.

Con người ở khắp mọi nơi

Nếu chưa giác ngộ mà rồi chết đi

Nào đâu giải thoát được chi

Mãi còn quanh quẩn thảm thê luân hồi

Trong vòng sinh tử nổi trôi

Xa bờ giác ngộ, xa nơi Niết Bàn.

Ta đang nhỏ lệ khóc than

Không vì thương tiếc thế nhân thường tình

Mà vì chính đứa con mình

Cũng như muôn vạn chúng sinh xa gần

Chưa hề giác ngộ bản thân

Giờ đây đã vội lìa trần. Thảm thay!

Chính là vì lý do này

Khiến ta thật sự hôm nay đau lòng!"

*

Vây quanh đệ tử nghe xong

Cùng nhau chợt hiểu nỗi lòng nhà sư

Từ bi, cao cả vô bờ

Tình riêng thế tục bây giờ còn đâu

Thầy là gương sáng nhiệm mầu

"Cái ta nhỏ bé" từ lâu sá gì

Bản thân mình có đáng chi

Nên luôn tâm niệm hướng về chúng sinh.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/08/2021(Xem: 12472)
Trời tháng 7 vào thu ảm đảm Tím lòng người nắng sạm bể dâu Bắc Nam già trẻ ưu sầu Đang yên ổn họa từ đâu ập về Đớn đau quá tái tê trời đất Khắp tỉnh thành tất bật gian nan Chao ôi ! xót ruột nóng gan Người đau kẻ chết Vu Lan ngậm ngùi Thương Sài thành bùi ngùi tất dạ Đất nhân văn gặp họa Rô na
22/08/2021(Xem: 12778)
Nhìn chú Tiểu sao dễ thương quá nhỉ Cạo trọc đầu nhưng chỏm tóc còn vương Nhìn các Tiểu trông khí phách phi thường Xa cha mẹ vào Chùa nương tu học Thời khoá biểu chốn Thiền môn một dọc Nào nội quy kỷ luật mấy chục điều Tiểu còn nhỏ đâu hiểu biết bao nhiêu Cùng chúng bạn thực hành theo quy tắc Ba giờ rưỡi người đời còn yên giấc Tiếng chuông reo, Thầy kêu dậy đi nào Có chú còn lỡ giấc mộng chiêm bao Nhưng phải dậy hành trì công phu sáng .
21/08/2021(Xem: 8469)
Chùa thầy ở Vùng Xanh Nhà con trong Vùng Đỏ Hẻm phố bếp lạnh tanh Cao sơn rền chuông mõ..
21/08/2021(Xem: 12930)
Tưởng nhớ đến Ông tôi Cháu thường tưởng nhớ đến Ông Mỗi ngày đều nhớ, cõi lòng khôn nguôi Vì Ông chúng cháu thốt lời Thành tâm cầu nguyện đất trời hồng ân.
20/08/2021(Xem: 16216)
Sư Phụ Tôi người hiền hoà chất phát Sống một đời giản dị rất bình dân Bất cứ ai dù ở chốn xa gần Khi cần đến Ngài sẵn sàng cứu giúp. Ngài thuộc bậc hàng cao Tăng thạc đức Nhưng lúc nào cũng tỏ hạ khiêm cung Sống giản đơn nhưng sắc thái kiêu hùng Bình thuận tỉnh, đệ huynh đều kính mến. Không phung phí của Đàn na tín thí Từng hạt cơm, hạt đậu cả hạt mè Quần áo thì vài ba bộ che thân. Ngày ba bữa cháo rau cùng tương đậu. Thời khoá biểu Ngài luôn thường nhắc nhở
20/08/2021(Xem: 10436)
Hôm Thầy gọi Điệu lên phòng “Con lo sửa soạn kinh và mõ chuông Chiều nay Phật sự ở Duồng”(địa danh) Thầy trò cất bước lên đường hoá duyên Khai kinh tiên lễ buổi chiều Trưa mai Ngọ cúng tiếp là trai Tăng Thời kinh thí thực cõi âm Quay vào lễ Phật gọi là hoàn kinh. Điệu còn nhỏ, tính lăng xăng Phụ lo cuốn tượng, không quên bánh chè
20/08/2021(Xem: 15643)
Người tu Tịnh Độ luôn nhớ ngày mười ba tháng bảy Vía vị Bồ Tát thương tưởng chúng sanh như mẹ nhớ con (1) Đại Thế Chí bên phải Phật Di Đà ........nguyện cao rộng hơn non Lai ....Danh hiệu Ngài Vô Biên Quang tăng niềm hỷ lạc Vì Trí huệ quang chiếu đến .... ...liền khiến lìa 3 đường ác! (2)
20/08/2021(Xem: 12445)
Ôm lên rồi đặt xuống Buồn rơi rớt ngoài sân Phơi bao điều không muốn Đàn muốn nói lại câm
20/08/2021(Xem: 12969)
Ngày tháng này mấy mươi năm về trước Mẹ tuy đau nhưng hạnh phúc biết bao Lệ hoen mi lòng Mẹ bổng dâng trào Tiếng con khóc chân tay mềm ngoe nguẩy Âm lịch đúng ngày mười hai tháng bảy Mười tháng trường mẹ lo lắng xuyến xao Bào thai nhi con đạp lúc con cào Đau lòng Mẹ nhưng không hề than vãn Tình của Mẹ đối với con vô hạng Vũ trụ này không thể sánh được đâu
20/08/2021(Xem: 13276)
Cha muôn thuở là vầng dương soi sáng Dẫn con đi khi chập chững từng ngày Canh cho con từng giây phút ngủ say Dạy con học điều luân thường đạo lý Trong cuộc sống với bao điều cơ cực Và gian lao khi gặp cảnh cơ hàn Cha chưa hề có một tiếng thở than Mong con lớn trở thành người thành đạt Khi con đến tuổi đôi mươi dõng dạc