Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương. Trí bi đầy đủ bày nhân cách, Phước tuệ tròn tu vạch lối đường. Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp, Dung thông tự tại ánh vầng dương.
Có một đoạn đời
Hồ sen cạn nước
Nắng táp cháy cây;
Có một hư thời
Gió chướng đen mây
Sen tàn trụi lá...
- Ta chung với sầu đau thiên hạ
Thường dựa bên hồ
Tâm sự với sen khô...
Tưởng từ đây sen chết hồ khô
Ta trong điện ngọc cung vàng
Nhìn theo dấu bước đạo tràng Người đi
Rồng chầu voi phục uy nghi
Cỏ rừng trải thảm, Thánh quỳ dâng hoa…
Tay không níu chéo cà sa
Tóc tơ (1) mười ngón tay ngà nâng niu
Áo Đời (2) lưu dấu hương yêu
Nguyền không dấy nghiệp làm xiêu Tâm Người,
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.