Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương. Trí bi đầy đủ bày nhân cách, Phước tuệ tròn tu vạch lối đường. Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp, Dung thông tự tại ánh vầng dương.
Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến
Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không
Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt
Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ
Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi
Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười
Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.