Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương. Trí bi đầy đủ bày nhân cách, Phước tuệ tròn tu vạch lối đường. Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp, Dung thông tự tại ánh vầng dương.
Cuộc đời như một dòng sông Đời người phiêu bạt theo dòng nổi trôi Buông xuôi theo kiếp luân hồi Hết trong đến đục khổ thôi thác ghềnh Khiến cho cứ mãi lênh đênh Sóng vùi gió dập tận nền khổ đau
- Luân hồi sáu nẻo vào ra
Tùy theo nghiệp báo dẫn ta thăng trầm
Người hiền thì được siêu thăng
Kẻ ác thì bị giam cầm khảo tra
Về đâu cũng bởi tại Ta...
Nước mùa thu với mặt hồ phẳng lặng Luôn trong xanh phản chiếu cả bầu trời Cõi bình yên hiện hữu khắp muôn nơi Hãy trân quý để muôn loài cộng hưởng
Sống an ổn là một điều sung sướng “Phân biệt” sinh sóng gợn nước trào dâng Bầu trời xanh tĩnh lặng cũng mất dần
Thân già bịnh tật ốm đau
Vào nhà dưỡng lão trước sau một mình,
Đầu óc lú lẩn vô minh
Lại thêm khó tính cảm tình cũng không.
Vệ sinh tắm rửa khó lòng
Lau chùi kỳ cọ y công tận tình,
Hôm nay con lại về đây
Cầu siêu lễ Phật theo Thầy tụng kinh
Thời kinh thật quá oai linh
Người âm siêu thoát, hữu tình vui lây
Giọng Thầy dẫn chúng thật hay
Chúng con hòa nhịp hăng say rõ ràng
Lời Thầy ấm cúng ngân vang
Tâm Thầy tha thiết xốn xang lòng người
Thời Kinh như Phật hiện đời
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.