Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương. Trí bi đầy đủ bày nhân cách, Phước tuệ tròn tu vạch lối đường. Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp, Dung thông tự tại ánh vầng dương.
Phận con chữ hiếu phải làm đầu
Đệ tử trung thành hãy nhớ mau
Sinh đẻ cưu mang nhiều cực khổ
Dưỡng nuôi giáo dục nhọc dường nào
Trẻ thơ vâng dạ siêng hành luyện
Khôn lớn hiến hy hòa thuận nhau
Báo hiếu song thân năng hoạt động
Vu lan ân nghĩa chí thành cầu.
Không đi cũng tới được nhiều chùa
Viếng khắp trang nghiêm những lễ mùa
Phật tử dừng chân cầu học hỏi
Đồng hương theo bước lánh tranh đua
Thầy hay tùybệnh luôn cho giúp
Thuốc tốt trị lành khỏi phải mua
Độ chúng xả ly không vướng bận
Đời tu giải thoát sướng hơn vua.
Người biết đạo cõi lòng luôn thanh thản
Không tham cầu tham chức chẳng tham lam
Bao công danh sự nghiệp cũng không màng
Sống hiểu biết yêu thương đâu là khổ
Cô gái trẻ quỳ bên bàn thờ Phật một hồi lâu và khóc trong cơn đau khổ cùng cực.
Bỗng trên hư không vang lên câu hỏi : Tại sao con khóc ? Cô gái nhìn lên đức Phật và nói :
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.