Nhân Quả (thơ)

02/10/201708:51(Xem: 10779)
Nhân Quả (thơ)


bong lua


NHÂN QUẢ

 

Nhìn cây lúa, quằng bông đầy nhựa sống

Cây cải xanh, trái trỉu hạt trên cành

Một hạt thôi, chăm bón tốt tươi xanh

Trăm, ngàn hột đem về mùa thu hoạch

 

Cây dài ngày gieo trồng chăm đúng cách

Ươm mầm xanh hoa trái hái nhiều lần

Một giống thôi nhưng hưởng mãi từ NHÂN

Kết QUẢ tốt nhờ nhiều DUYÊN hội tụ

 

Một điều Thiện gieo trồng chăm bón đủ

Lợi cho mình giúp ích đến tha nhân

Phước và Đức cũng phát triển lớn dần

Cho ta sống bình yên nhiều thuận lợi

 

Đất sẵn sàng đón nhận mọi điều tới

Tùy theo NHÂN cho kết QỦA tương ưng

Duyên đủ đầy Quả trổ mãi không ngừng

Đất phù sa đươm QUẢ hằng thâu nạp

 

Tâm giống Đất hằng tiếp thu muôn pháp

Mê sinh ra phiền não, ngộ Bồ Đề

Nhân loạn động Quả tác hại nhiêu khê

Tròn Hiếu Nghĩa Tứ Ân đời tịnh lạc

 

Tâm cùng Địa NHÂN QUẢ đều không khác

Công Đức tròn Thiện Phước mãi lưu liên

Ta ở lành cuôc sống sẽ gặp hiền

Có công đức đời đời luôn hạnh phúc

 

Nhân cùng Quả như gương soi mọi lúc

Khi mình cười gương hiện ảnh cùng cười

Nhưng nếu khóc mặt mếu mó hết tươi

Bóng theo hình xin chớ lầm NHÂN QUẢ

 

Muốn thanh thoát khinh an thường buông xả

Phước Đức gieo bằng tinh tấn tu hành

Trong chánh niệm ngoài không nghĩ đấu tranh

NHÂN thanh tịnh QUẢ sống đời an lạc

 

Lý NHÂN QUẢ thâm sâu nền giải thoát

Bồ Tát thời rất sợ ở nơi NHÂN

Không tạo ác đâu bị QUẢ xoay vần

Đường giác ngộ thênh thang ta cất bước !!!

 

Thích Viên Thành, Adelaide, 01/10/2017

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2012(Xem: 14886)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17824)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24305)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 12865)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 13903)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 13508)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 17498)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19330)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 23628)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12235)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình