Một Lòng Vì Đạo (thơ)

14/09/201719:47(Xem: 12627)
Một Lòng Vì Đạo (thơ)

MỘT LÒNG VÌ ĐẠO

 duc-phat-015

Nước kia có một quốc vương

Nhân từ, vui vẻ, dễ thương vô cùng

Xuân về hoa lá tưng bừng

Vua mang quà tặng đến từng xóm thôn

Thăm người nghèo khó neo đơn,

Hòa mình cùng với vui buồn của dân.

Ra đi phấn khởi vô ngần

Lúc về vua lại bần thần lo âu.

Vua khuyên dân chúng từ lâu

Phụng thờ Tam Bảo trước sau chân thành

Ăn chay, niệm Phật, làm lành

Hiếu cùng cha mẹ, thuận anh em nhà.

Ai theo điều đã đề ra

Được tha sưu thuế thật là vui thay.

*

Mọi người răm rắp theo ngay

Nào mê nhân nghĩa, chỉ say bạc tiền

Say mồi lợi lộc triền miên

Bề ngoài giả bộ không quên cửa Thiền,

Luân thường đạo lý đảo điên

Vua nghe sự thực, buồn phiền khôn nguôi

Tìm phương cách giúp cho người

Quay về nguồn Đạo, sống đời hiền lương.

Một tuần sau trước ngai vàng

Vua truyền cho khắp xóm làng được hay:

"Ai còn thờ Phật, ăn chay

Tử hình theo luật từ đây ban hành."

Những phường giả dối gian manh

Những phường không có tâm thành từ lâu

Giờ cần che đậy gì đâu

Nhởn nhơ chế giễu đạo mầu Thế Tôn.

*

Nhưng rồi chợt có một hôm

Quân hầu dẫn đến một ông cụ già

Không tuân luật mới ban ra

Công khai thờ Đức Thích Ca tại nhà.

Ông thường nghĩ: "Tấm thân ta

Lâu nay nghèo đói nhưng mà sướng thay

Được nghe giáo lý hàng ngày

Phụng thờ Tam Bảo, vui say cửa Thiền,

Còn hơn bao kẻ lắm tiền

Dư mùi phú quý, thiếu duyên tu hành

Nào đâu nghe được câu kinh

Khác chi ở chốn ngục hình mà thôi!"

Ông già mạnh dạn thưa lời:

"Dù vua xử tội, bầy tôi cam đành

Dù cho phải chịu tử hình

Một lòng thờ Phật trung trinh suốt đời!"

Vua truyền: "Nếu bản thân ngươi

Tuân theo luật mới, tội thời miễn ngay

Lại phong chức tước từ đây,

Còn không, luật pháp thẳng tay hành hình!"

Ông già khẳng khái tâu trình:

"Hết lòng vì đạo, thân mình sá chi

Vinh hoa, phú quý trôi đi

Đời không đạo pháp đáng gì sống đây!"

*

Vua truyền: "Ta xử tử ngay!"

Ông già bình tĩnh tỏ bầy tâm tư:

"Kính tâu bệ hạ nhân từ

Bầy tôi kiếp trước chắc tu đã nhiều

Kiếp này hưởng đạo cao siêu

Sớm khuya lời kệ, sáng chiều câu kinh

Coi như hạnh phúc đời mình

Nước sôi, lửa đỏ, cực hình quản chi

Tìm về nép bóng từ bi

Tôi, Thanh Tiến Sử, nguyện đi trọn đường!"

Vua truyền: "Chuẩn bị pháp trường

Đem người xử tử làm gương cho đời!"

Quan quân lập tức vâng lời

Áp lôi tội phạm ra nơi chém đầu,

Vua thầm nói nhỏ quan hầu

Phải ngưng chờ lệnh, chớ đâu hành hình.

*

Pháp trường gươm giáo thất kinh

Ông già trăn trối tâm tình dặn con:

"Quyết tâm giữ đạo cho tròn

Thi hành lời Đức Thế Tôn suốt đời

Noi gương cha dù đầu rơi

Luôn theo chánh pháp, không rời đức tin!"

Ba hồi trống giục vang rền

Lưỡi gươm đao phủ đưa lên. Rồi ngừng.

Lệnh vua giải tội về cung

Vây quanh dân chúng vô cùng ngạc nhiên.

Quan quân đưa lão đi liền

Vào triều kính cẩn quỳ bên bệ rồng,

Quan hầu thuật chuyện lão ông

Với lời tử biệt nói cùng người con.

Vua nghe cảm động trong lòng

Mừng vì Đạo chửa suy vong trên đời.

Lệnh vua cấm Đạo vừa rồi

Ban ra nhằm thử lòng người mà thôi.

*

Vua khen ông lão hết lời

Rồi phong "Tướng Quốc" giữa nơi triều đình

Vua lưu ông lão bên mình

Giúp vua truyền bá đạo lành Thế Tôn.

Đạo vàng thức tỉnh tâm hồn

Dân theo Phật Pháp về nguồn an vui

Ấm êm đời sống khắp nơi

Non sông phô sắc, lòng người nở hoa.

Quốc vương nhân ái chan hòa

Là tiền thân Phật Thích Ca một thời.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Truyện Cổ Phật Giáo)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2014(Xem: 21757)
Quan Âm Lễ Hội đến ngày Chư Tăng Đại Chúng đó đây tựu tề Phật Tử nao nức thăm Quê Hành Hương Cầu Nguyện cõi về Tâm Linh
04/03/2014(Xem: 19772)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 17604)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 23923)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 18683)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 20370)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 20529)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 31090)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 24407)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 24178)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết